[VDCHUHG] – Đệ tứ thập bát chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ tứ thập bát chương


“Nhược Tà sư huynh, trực giác của Nguyệt Lam luôn chính xác, có thể dự đoán được ngươi đang muốn giết người đó . Không thể rút kiếm nghe thấy không.” Duẫn Nguyệt Lam hạ giọng, trước đại đình quản chúng cùng Mạc Nhược Tà câu thông.

 

Mạc Nhược Tà sẽ không để người nói một là một, hai là hai, “Duẫn Nguyệt Lam, ngươi chết chắc rồi.”

 

“Nhược Tà sư huynh tâm ngoan, Nguyệt Lam đâu có biện pháp. Nhược Tà sư huynh muốn chém người, không ~ ý kiến. Nguyệt Lam cùng Lạc Lạc phải đi tửu lâu đây, so với đứng ở đây tốt hơn nhiều. Thật vất vả đến Tu Chính Thành, không ăn ngon chút sao được.”

 

Mạc Nhược Tà cảm thấy lại bị hắn bố trí, sát khí lạnh lùng càng tăng lên.

 

“Lạc Lạc, Nhược Tà sư huynh gần đây không khống chế được cảm xúc, trước đây ở sư môn cũng là bộ dạng này sao.” Duẫn Nguyệt Lam còn không cho rằng mình thật có bản lĩnh đem đại băng sơn này chọc tức thành ngọn núi lửa.

 

Cung Du Lạc không ấn tượng, Mạc Nhược Tà cùng một loại người với hắn, đúng là có khả năng bị Duẫn Nguyệt Lam chọc tức thành bộ dạng này.

 

Vừa đi vừa nói, chưa đi được lâu, lại một tiếng “Duẫn Nguyệt Lam! Ngươi chết chắc rồi!”

 

Cung Du Lạc thờ ơ, sát khí so với Mạc Nhược Tà phía sau còn nặng hơn nhiều.

 

“Xuy Tuyết đại ca, tinh thần không tồi nha.” Duẫn Nguyệt Lam cười mở, tức khắc liền biết đó là ai.

 

“Duẫn Nguyệt Lam, ngươi thật đúng là mồm quạ đen.” Anh Xuy Tuyết khắc chế xúc động chém người trên đường, đến cuối cùng, vẫn muốn quyết định tiễn hắn về điểm sống lại.

 

Duẫn Nguyệt Lam cười nhạt, “Nói như vậy, trực giác của Nguyệt Lam thật rất đúng nha. Xuy Tuyết đại ca thực sự bị đuổi kịp sao? Bị ăn vào bụng rồi? Có bảng bát quái không để Nguyệt Lam nhìn xem?”

 

Anh Xuy Tuyết quyết định trực tiếp sử dụng Sát Na ( Thanh kiếm màu hồng nhạt ) và Vô Thiên ( Thanh kiếm màu đỏ sẫm ).

 

“Mặc Băng Tuyết Hàn đang bão nổi.” Thanh âm trầm nhu, làm Anh Xuy Tuyết càng thêm tức giận.

 

“Thượng Nhiên Ai! Thiếu ngươi một cái nhân tình! Như thế nào trả, ngươi cứ nói đi!” Anh Xuy Tuyết tức giận.

 

Duẫn Nguyệt Lam không bỏ qua cho hắn, nhắc nhở nói: “Nghe vậy, ngược lại hình như Nhiên Ai thiếu Xuy Tuyết một nhân tình đó. Nguyệt Lam không hiểu nổi, đúng lý hợp tình chẳng lẽ chủ nợ lại thiếu nhân tình. A.”

 

Thượng Nhiên Ai cười nhẹ một tiếng: “Nguyệt Lam, gần đây thế nào.”

 

“Tốt a. Nhiên Ai, tất cả mọi người cùng nhau đi thôi.”

 

“Thượng Nhiên Ai, đáng đời ngươi.” Anh Xuy Tuyết đi theo.

 

Tiến vào nhã gian, Thượng Nhiên Ai buông áo choàng, vẫn không đáp.

 

“Thế nào, không nói gì đi.” Anh Xuy Tuyết hừ lạnh.

 

Tiếu nhan ôn nhu vô song, “Mặc Băng Tuyết Hàn, Nhiên Ai đột nhiên hối hận vì sao lại cứu ngươi. Từ nay về sau tuyệt không tái phạm.”

 

“Không ai cần ngươi cứu.”

 

Thượng Nhiên Ai lý giải, chỉ cùng Duẫn Nguyệt Lam trò chuyện.

 

“Nguyệt Lam, đi Huyễn U Môn chưa?”

 

“Vẫn chưa. Chờ đấu giá qua rồi nói sau.” Duẫn Nguyệt Lam trả lời.

 

Cung Du Lạc bỏ thêm một câu: “Việc nhỏ mà thôi.”

 

“Minh Uyên Huyết Sát vốn không có đại sự.” Thượng Nhiên Ai nói, tiếu ý ôn nhu, luôn sẽ cuốn hút người khác.

 

“Lạc sư huynh không cần bất kỳ thứ gì hỗ trợ.” Mạc Nhược Tà tích tự như kim lần đầu tiên chịu mở kim khẩu tán gẫu.

 

Anh Xuy Tuyết vốn không muốn nói chuyện, nhưng đối với Huyễn U Môn có kiêng kỵ, nghĩ tới nghĩ lui vẫn nói, “Dựa vào trình độ của ngươi, muốn xông vào Huyễn U Môn, Duẫn Nguyệt Lam, ngươi khẳng định thi cốt vô tồn. Minh Uyên Huyết Sát Cung Du Lạc, có thể bảo vệ bản thân đã không tồi rồi. Mang theo một bình dầu như ngươi… Uy, ngươi có hiểu không. Ngoại trừ cười còn có biểu tình khác không a. Lắc đầu, gật đầu là có ý gì. Duẫn Nguyệt Lam, ngươi rốt cuộc có hiểu không.”

 

“Nguyệt Lam nghe rõ, nghe rõ rồi. Huyễn U Môn, rất nguy hiểm đúng không.”

 

“Đúng. Để hắn đi một mình là được rồi.” Anh Xuy Tuyết chỉ Cung Du Lạc, “Chưa chắc có thể xông vào thành công.”

 

Duẫn Nguyệt Lam tiếu dung tiêu chuẩn, “Thế nhưng Nguyệt Lam đối với nơi đó luôn có cảm giác quen thuộc, không đi không được.”

 

“Nơi tà môn đó a. Ăn thịt người không chớp mắt. Quên đi, ngươi muốn chết thì đi chết đi, không can hệ tới ta.” Tất cả mọi người đều biết, Cung Du Lạc chỉ biết xông vào….

 

“Tuy rằng âm quỷ, nhưng cũng không phải long đàm hổ huyệt. Minh Uyên Huyết Sát chỉ biết cường sấm, làm độ khó trở nên quá cao mà thôi.” Thượng Nhiên Ai bình tĩnh nói.

 

Hồng Diệp oa trong lòng chủ nhân, thích ý vạn phần, cái miệng nhỏ cắn cao điểm, Duẫn Nguyệt Lam đột nhiên đem nó phóng lên bàn.

 

“Ô ô… .” Hồng Diệp hai mắt đẫm lệ lưng tròng.

 

Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, “Hồng, tướng ăn của ngươi quá bẩn đó.”

 

Hồng Diệp suy sụp, nhận mệnh sang một bên, hổn đãn kia hình như vừa liếc nhìn nó.

 

“Dưỡng hồ ly, còn là loại sủng vật. Duẫn Nguyệt Lam, là phó huyễn thú à?”

 

“Chủ huyễn thú.” Duẫn Nguyệt Lam thành công thấy được biểu tình “Người này thực sự không bình thường” của Anh Xuy Tuyết.

 

“Thần kinh.” Anh Xuy Tuyết nói.

 

Ồn. Cung Du Lạc cảm thấy rất phiền.

 

Duẫn Nguyệt Lam không thèm để ý, “Vậy chủ huyễn thú của Xuy Tuyết là cái gì.” Lại dùng ngón tay búng cái trán của Hồng Diệp.

 

“Còn chưa bắt.” Anh Xuy Tuyết coi thường nhìn Duẫn Nguyệt Lam, “Cũng tốt hơn ngươi, tùy tiện bắt một sủng vật hồ ly răng còn không dài.”

 

Hồng Diệp nghe hiểu, hé miệng lộ ra răng nanh ‘Ô ô’ kêu vài tiếng. Duẫn Nguyệt Lam và Thượng Nhiên Ai lại cười. Mạc Nhược Tà vốn sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà phân tâm, tuy nhiên lại đồng ý với cách nói của Anh Xuy Tuyết đích thuyết pháp. Trăm không thể dùng chính là hồ ly vứt đi, cũng chỉ có kẻ thiếu ít thần kinh này mới làm được.

 

[ Mỗ Nguyệt: — — hãn, bi ai của linh thú. — — Hồng Diệp, mau vào biến cho bọn hắn xem đi. Chờ ngươi tiến hóa đến cực điểm cuối cùng rồi, có chuyện gì muốn làm?

 

Hồng Diệp: tên hỗn đản đó, còn có kẻ này, kẻ này, toàn bộ đạp dưới chân! ! !

 

Mỗ Nguyệt: cầu mong nguyện vọng của ngươi trở thành sự thật. — —~]

 

Hồ ly nhe răng trợn mắt một phen, Anh Xuy Tuyết lại đem hai má của Hồng Diệp đích kéo sang hai, con hồ ly này quả thực vô sỉ giống như chủ nhân của nó, Hồng Diệp kêu đau, nháo một trận. Một phút đồng hồ trôi qua, Anh Xuy Tuyết đẹp như Apollon, tuấn mi chán ghét xoắn lại. Con hồ ly chết tiệt này, dám hướng hắn chảy nước miếng, một bãi một bãi dính vào ống tay áo của hắn, nhỏ giọt, tiếp tục nhiễm đến y bào của hắn, vẽ ra một vệt nước.

 

Duẫn Nguyệt Lam rất không nể tình cười to, Anh Xuy Tuyết ấn đường biến thành màu đen, đốt ngón tay dùng sức trắng bệch, Hồng Diệp kêu thảm. Đoán ra thời gian Anh Xuy Tuyết rút kiếm, trước một giây đó Thượng Nhiên Ai đoạt lấy cái đuôi đang lắc lư của Hồng Diệp, dung chén trà bên cạnh đánh lên cổ tay của Anh Xuy Tuyết, đem Hồng Diệp tiến gần tới nguy hiểm xách trở về.

 

“Thượng Nhiên Ai!”Anh Xuy Tuyết xoa cổ tay, tiểu tử này hạ thủ thật ngoan, nếu không phải thiếu hắn một nhân tình, hắn đã sớm chém người.

 

“Xuy Tuyết đại ca.”Duẫn Nguyệt Lam cười như thiên sứ, lưu ly nhãn tình chớp chớp.

 

Anh Xuy Tuyết hăm hở tâm thần, “Làm gì.” Duẫn Nguyệt Lam vừa gọi “Đại ca”, hắn liền cảm thấy có chuyện không đúng.

 

“Tổng cộng là 999 lượng vàng. Xuy Tuyết đại ca hiện tại đưa cho Nguyệt Lam hay là sau nay đưa, không sao, chúng ta có thể làm giấy vay nợ.” Duẫn Nguyệt Lam hiện tại giống như gian thương trong thương điếm, làm kẻ khác đổ mồ hôi lạnh.

 

“Ta lúc nào mượn kim tử của ngươi.” Anh Xuy Tuyết cảm thấy bãi nước miếng này thật ghê tởm, vẫn canh cánh trong lòng.

 

Duẫn Nguyệt Lam lắc đầu, làm như rất ngay thẳng nhìn hắn, “Đây là phí thuốc men của Hồng Diệp, phí tổn thất tinh thần, phí bảo đảm an toàn thân thể, phí dự đoán ẩn hoạ, còn có Nguyệt Lam lo lắng hồi lâu, cũng muốn tổn thất tinh thần, Nguyệt Lam còn phải thỉnh lang trung, lại có phí đi lại, nếu gọi mã xa, lại có phí mã xa, còn… .”

 

Anh Xuy Tuyết không kiên nhẫn cắt đứt, tiểu tử này thật đúng là thích nói giỡn, nhưng hắn tìm không ra chỗ nào sai, “Duẫn Nguyệt Lam ngươi đừng nói nữa.” Thật là hỏng mất mấy đời, buồn bực xuất ra ngân phiếu, “Nhớ kỹ thối lại một lượng.”

 

“Cảm tạ Xuy Tuyết đại ca. Lần sau còn muốn đánh Hồng nữa, hoan nghênh lại tới.” Duẫn Nguyệt Lam dùng tiểu phiến tử che mặt, hơi cúi đầu, tiếp nhận, đặt vào trong giới chỉ. Nghe vậy, Hồng Diệp hướng về Anh Xuy Tuyết đưa ra ngón giữa, uốn éo thân thể tròn mềm mại.

 

“Nhược Tà sư huynh, thỉnh đưa cho Xuy Tuyết đại ca một lượng vàng. Ngươi vừa rồi đe dọa Nguyệt Lam.” Duẫn Nguyệt Lam cười hì hì.

 

Mạc Nhược Tà che tai không nghe thấy, trầm mặc, ném ra một lượng vàng. Mạc Nhược Tà cân nhắc, một lượng vàng so với thần kinh suy nhược bị phiền hà, vẫn là xuất kim tử đáng giá hơn.

 

Thượng Nhiên Ai cười nhẹ không ngớt, con ngươi xanh thẫm như có như không nhìn chằm chằm Cung Du Lạc, Cung Du Lạc ở một bên, cũng không để ý màn khôi hài này. Hiện tại ai chế nhạo Cung Du Lạc, tiếp đón tuyệt đối sẽ là huyết sát lệ kiếm.

 

“Lạc Lạc, các ngươi ở đây đợi chút đi. Nguyệt Lam có chút chuyện đi ra ngoài.” Duẫn Nguyệt Lam đem truyền thư vò thành một cục, ngân phiến lay động, thu hồi niết trong tay.

 

Không đợi bọn hắn trả lời, Hồng Diệp vội vã muốn đi theo, nhưng không còn thấy bóng dáng chủ nhân đâu cả. Thượng Nhiên Ai cầm lấy cái đuôi của nó, kéo trở về. Hồng Diệp không thuận theo, bị Cung Du Lạc liếc nhìn, im lặng giữ khuôn phép uốn vào trong. Đồng tử màu trà sẫm, đổi tới đổi lui, lần lượt quét qua Cung Du Lạc, Mạc Nhược Tà, Anh Xuy Tuyết. Lại nhìn Anh Xuy Tuyết, Mạc Nhược Tà, cuối cùng thẳng hướng Thượng Nhiên Ai mà đi.

 

Nơi hẹn, gương mặt thon gầy lạnh lùng đứng, cùng lưỡi đao cao thẳng phía sau chờ đợi, gió phất qua tú nhan, mắt trái lệ chí, rõ ràng có thể thấy được.

 

“Tiểu Quỳ.” Duẫn Nguyệt Lam đi đến.

 

Nhìn thấy Duẫn Nguyệt Lam, biểu tình băng lãnh ấm lại, “Lam Lam, tới vừa kịp lúc.” Thất Nguyệt Quỳ nói.

 

Hai người ngồi ở trên nóc nhà, nhìn xuống phía dưới, Duẫn Nguyệt Lam đại khái nghe rõ ngọn ngành.

 

“Cổ họng của Linh Linh, nếu như đứng thứ hai, không ai dám xưng thứ nhất.” Duẫn Nguyệt Lam phe phẩy ngân phiến, “Thế nhưng, Tiểu Quỳ, đây là công vụ ân oán của Yên Chi Bang và Thiết Huyết Minh, không phải do chúng ta nhúng tay.”

 

“Như vậy chung quy không tốt lắm.” Thất Nguyệt Quỳ lộ ra biểu tình làm kẻ khác nhìn mà không hiểu.

 

Duẫn Nguyệt Lam cười nhạt, không truy vấn. Thanh âm của Thủy Linh, to đến không cần cố ý cũng làm người khác nghe được rành mạch.

 

“Ta xem Thủy Linh là bằng hữu.” Thất Nguyệt Quỳ nói.

 

Lại là người kia. Hắc mâu lạnh lùng ngưng băng, dung nhan tuấn dật vô ý vặn vẹo. Nhìn tình cảnh này, đã không phải là lần một lần hai. Người kia tựa như u linh, xuất hiện bên người Thất Nguyệt Quỳ, Thất Nguyệt Quỳ bất cẩu ngôn tiếu [ Không nói cười tùy tiện ], phá lệ nhiều lần, vui vẻ hoà thuận ở chung. Đây là lần thứ ba, như vậy…

 

Hệ thống nhắc nhở: Quyết chiến thư đến từ ngoạn gia Mục Lân, ngoạn gia Duẫn Nguyệt Lam có tiếp nhận không.

 

Quyết chiến thư. Duẫn Nguyệt Lam lần đầu tiên nhận được, vẫn chưa quyết định, mục quang liền rơi vào người đang đứng lặng. Trong ánh mắt như hắc thủy tinh kia, Duẫn Nguyệt Lam đọc ra được tuyệt đối chán ghét.

 

Thất Nguyệt Quỳ không rõ chuyện gì, theo cái nhìn của hắn, lời đến yết hầu lại nuốt xuống.

 

Trong mắt nàng, người thờ ơ không động nhìn bọn họ, Lưu Hải thật dài, mơ hồ che khuất hơn phân nửa dung nhan.

 

Mục Lân…

 

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: