[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập nhất chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập nhất chương

 

Mười lăm tháng tám, Trung thu trăng tròn. Đây là ngày lễ tự cỗ chí kim, một loại truyền thống được bảo lưu hoàn chỉnh trong du hí “Huyễn U”. Dù không có giăng đèn kết hoa, cũng đã có không khí hân hoan của ngày lễ.

 

Người mê chơi luôn có mặt, người mê ăn lại càng đâu đâu cũng có. Duẫn Nguyệt Lam ham ăn nhưng vị giác dường như cực độ ác liệt, chính là một hàng ngũ đại biểu điển hình. Đấu giá hội chưa kết thúc, nhưng lúc không đấu giá, cũng nên thả lỏng hưởng thụ ngày lễ một chút.

 

Chuyện làm Duẫn Nguyệt Lam thế nào cũng không nghĩ tới là một Cung Du Lạc ghét phiền phức sợ náo nhiệt không ngờ lại nói với Duẫn Nguyệt Lam câu: “Nguyệt Lam, chúng ta đi dạo phố đi.”

 

Duẫn Nguyệt Lam ngốc lăng, thu hồi phiến tử liền cùng Cung Du Lạc ra ngoài, “Lạc Lạc, ngươi biết Nguyệt Lam muốn nói gì sao?”

 

Cung Du Lạc thả chậm cước bộ, đáp “Dù sao ngươi nhất định cũng sẽ đi.” Người chỉ e thiên hạ bất loạn lại chịu yên tĩnh từ bỏ náo nhiệt không sáp lại gần! Cung Du Lạc thế nào cũng không tin. Vừa vặn, Cung Du Lạc biết một hoạt động nhỏ nào đó.

 

[ Mỗ Nguyệt: Đáng nghi quá. . . . . Lạc Lạc ngươi cũng biết ngoạn ý này sao? !

 

Lạc Lạc: ( rút kiếm )

 

Mỗ Nguyệt: … . . ( lúc này không chạy thì đợi đến bao giờ )]

 

“Danh, mãn, thiên, hạ.” Duẫn Nguyệt Lam một chữ một chữ đọc ra, “Lạc Lạc, tìm hoa tửu lâu làm gì.”

 

Cung Du Lạc nghe xong, dùng nhãn thần bất thường như thấy sinh vật hiếm lạ nhìn Duẫn Nguyệt Lam, lãnh băng băng trầm mặc. Duẫn Nguyệt Lam thế nào đổi tính rồi, Cung Du Lạc vô ngữ.

 

“Đây không phải tửu lâu. Nguyệt Lam.” Cung Du Lạc nói.

 

“Nhưng nó giống tửu lâu mà.” Duẫn Nguyệt Lam kéo kéo đấu bồng, “Lạc Lạc, không mang đấu bồng có bao nhiêu cảnh hùng tráng, Nguyệt Lam nghĩ cũng không dám nghĩ.”

 

Cung Du Lạc đi tiếp về phía trước, “Đây cũng là tửu lâu.”

 

Duẫn Nguyệt Lam mỉm cười tối đi vài phần, hảo, phi thường hảo. Hồng Diệp trong lòng đột nhiên bị cánh tay buộc chặt rất khó chịu, “Ô ô” hướng Duẫn Nguyệt Lam kháng nghị, lại bị phớt lờ thảm thương.

 

“Khách quan, hai vị, mời vào.” Tiểu nhị vội vã tiếp đón.

 

Cung Du Lạc ném cho tiểu nhị hai khối lệnh bài hình mũi tên, tiểu nhị liền đưa bọn họ ra phía sau.

 

“Danh mãn thiên hạ bốn chữ này, là danh tiếng của chúng ta.” Tiểu nhị tìm được đề tài. Duẫn Nguyệt Lam câu có câu không đáp, nhớ tới câu trả lời của Cung Du Lạc, “Tiểu nhị, đây có phải tửu lâu không.”

 

Tiểu nhị trả lời cư nhiên so với Cung Du Lạc không sai chút nào, “Đây không phải tửu lâu, đây cũng là tửu lâu.”

 

“Vậy có gì khác nhau.” Duẫn Nguyệt Lam muốn biết rõ ràng.

 

“Chúng ta có vị đại trù danh mãn thiên hạ, có vị tiêu sư [ Người áp tải ] danh mãn thiên hạ, có vị tài phùng [ May vá ] danh mãn thiên hạ. Hàng năm đại trù ở thì chúng ta là danh mãn thiên hạ tửu lâu, tiêu sư ở thì là danh mãn thiên hạ tiêu cục, lúc tài phùng ở lại là danh mãn thiên hạ tú trang. Khách quan ngươi nói chúng ta có phải tửu lâu không?”

 

“Nói như vậy trong danh mãn thiên hạ đều là nhân vật của danh mãn thiên hạ.”

 

Tiểu nhị cười, “Đúng vậy, chưởng quỹ của chúng ta là chưởng quỹ của danh mãn thiên hạ.”

 

“Vậy tiểu nhị đây?” Duẫn Nguyệt Lam tiếu dung tiêu chuẩn.

 

Tiểu nhị đảo tròn mắt, phía trước dẫn đường, nói: “Khách quan nói đúng là đúng, nói sai liền sai.”

 

“Nói đúng là đúng, nói sai liền sai, vậy chỉ mong đương gia chưởng quỹ của các ngươi không phải gọi là ‘Thị Thị Phi Phi [Đúng đúng sai sai]’ gì gì đó.” Duẫn Nguyệt Lam thuận miệng nói.

 

Tiểu nhị thành khẩn gật đầu, “Chưởng quỹ chúng ta gọi là ‘Thị Thị Phi Phi’ . Khách quan hảo nhãn lực.”

 

Cái này làm Cung Du Lạc lần thứ hai vô ngữ, hắn khẳng định Duẫn Nguyệt Lam đang nói lung tung.

 

“Xem ra Nguyệt Lam thực sự rất lợi hại.” Duẫn Nguyệt Lam bọn họ đi vào hậu uyển, không thể so với tiền lâu chật hẹp, biển người tấp nập, nhân số đông đúc, chỉ sợ không dưới ngàn người.

 

Duẫn Nguyệt Lam giả vờ kinh hô, “Lạc Lạc! Đây rốt cuộc là tình cảnh gì!”

 

“…” Cung Du Lạc chưa mở miệng, đã có người trả lời vấn đề của Duẫn Nguyệt Lam rồi.

 

“Lôi đài. Duẫn Nguyệt Lam, hệ thống nói không có cá nhân “Trước giữ lại sau đó lại dùng’.” Thanh âm bán lãnh bán nhiệt bất ôn bất hỏa truyền đến.

 

“Xuy Tuyết đại ca, ý Nguyệt Lam là ‘Chờ có người sẽ thông tri ngươi’, ngươi sẽ không bẻ cong suy nghĩ chứ?”

 

“Ngươi!” Anh Xuy Tuyết cơn tức không vận lên được! Sự thực là hắn thực không có bẻ cong suy nghĩ.”Duẫn! Nguyệt! Lam!”

 

Duẫn Nguyệt Lam không quan tâm, “Được, ngươi tiễn ta quay về điểm trọng sinh, lại đi tự sát tạ tội. Như vậy người trên tờ giấy đó chính là Mặc Băng Tuyết Hàn Anh Xuy Tuyết.”

 

“Ngọc Hồ Công Tử thật sự ngoan độc.” Một người hữu tâm bên cạnh vẫn đem đối thoại của bọn họ nghe hết mười phần.

 

“Ngọc Hồ Công Tử ở đâu?” Duẫn Nguyệt Lam phản vấn.

 

“Người sáng mắt không nói ám thoại, Ngọc Hồ Công Tử Duẫn Nguyệt Lam.”

 

Duẫn Nguyệt Lam trợn mắt nói dối, “Không biết.”

 

“Phiêu Bạt Vô Ngân cũng có nhã hứng này. Nhiên Ai thật may mắn, đi ra liền gặp nhân vật như vậy.”

 

Thượng Nhiên Ai. Cung Du Lạc so với trước kia càng thêm lạnh lùng, hướng chính giữa đi tới một bước.

 

“Tiêu Tương, ngươi và Minh Uyên Huyết Sát có cừu oán gì, đề phòng ngươi như thế.”

 

Lúc Thượng Nhiên Ai đi tới người nọ thấp giọng hỏi hắn.

 

“Ta cũng hiểu được Minh Uyên Huyết Sát đang sợ. Phiêu Bạt Vô Ngân, hạnh ngộ.” Thượng Nhiên Ai nói.

 

Phong Khinh Dương cười nhạo, “Thật đãng trí. Tiêu Tương, nào có ai chào đón hai lần.”

 

Duẫn Nguyệt Lam không phát huy tinh thần đảo loạn mà mọi người đều biết, “Nhiên Ai, ngươi biết hắn.”

 

“Từng gặp một lần.”

 

“Duẫn Nguyệt Lam, ta từng gặp qua ngươi.” Đồng dạng một bộ đấu bồng Phong Khinh Dương nói.

 

“Không ấn tượng.” Duẫn Nguyệt Lam nói, vừa vặn nhận được truyền thư của Thủy Linh, trên truyền thư cũng viết “Danh mãn thiên hạ”. Cái này, Duẫn Nguyệt Lam nhìn xung quanh.

 

“Duẫn Nguyệt Lam, ngươi đang tìm gì?” Anh Xuy Tuyết hỏi.

 

Duẫn Nguyệt Lam cực kỳ ái muội tới gần hắn, “Xuy Tuyết đại ca ngươi muốn biết sao? Nguyệt Lam đại phát từ bi nói cho ngươi biết a. Yên ~ chi ~ bang ~ ”

 

Anh Xuy Tuyết phản xạ có điều kiện lui lại mấy bước, Yên Chi Bang!

 

“Xuy Tuyết đại ca cũng là người của Hợp Bích Hiên, ngươi cũng biết chuyện lần trước Thủy Linh của Hợp Bích Hiên các ngươi bị người Lạc Diễm Cốc khi dễ.” Duẫn Nguyệt Lam có phần tiếc hận nói, “Vậy cũng thật thảm. Nguyệt Lam bây giờ còn muốn rơi lệ, tốt xấu là đồng môn, Xuy Tuyết đại ca sẽ không có một chút phản ứng chứ? Đến vấn an cũng tốt.”

 

Cung Du Lạc yên tĩnh ở một bên, cách tên Thượng Nhiên Ai kia đủ xa.

 

“Thiệt hay giả vậy. Vậy con cọp đó bị khi dễ sao.” Anh Xuy Tuyết khó có thể tin, “Nàng không đi khi dễ người đã đủ ngạc nhiên rồi, còn bị người khi dễ!”

 

“Huyết Yên Chi võ dũng khó tìm, nữ trung hào kiệt.” Phong Khinh Dương nghe xong, ngược lại tán thưởng dị thường, “Sự tình cũng không như Ngọc Hồ Công Tử nói là thắng bại bất phân. Lúc đó ta cũng ở đó.”

 

“…” Anh Xuy Tuyết nghe xong, phong hoá.

 

Duẫn Nguyệt Lam đột nhiên bị cắt lời, nhìn về phía Phong Khinh Dương: “Chẳng qua là không nhớ tôn danh của các hạ, cũng không cần hồi lễ hậu hĩnh như thế chứ.”

 

Thượng Nhiên Ai liếc nhìn Phong Khinh Dương một cái, “Xem ra Nguyệt Lam thuyết khách sắp thành lại bại rồi.”

 

Phong Khinh Dương xảo trá chớp mắt.

 

Cung Du Lạc không nói gì. Sự thực chính là Anh Xuy Tuyết thiếu chút nữa bị Duẫn Nguyệt Lam tính toán ném vào Yên Chi Bang làm cu li, năm người ở đây, ngoại trừ đương sự Anh Xuy Tuyết, những người khác đều rõ ràng.

 

“Vậy con cọp đó.” Anh Xuy Tuyết hừ lạnh, “Duẫn Nguyệt Lam, tự sát thì tự sát. Lần này, ngươi thực sự chết chắc rồi.”

 

“Đúng, bị tính toán như thế, bảng hiệu Mặc Băng Tuyết Hàn tội nghiệt đệ tam ‘Thập bộ sát nhất nhân ‘ liền bị đổ rồi.” Thượng Nhiên Ai như khen như biếm.

 

Duẫn Nguyệt Lam nhu thuận, “Được rồi. Xuy Tuyết đại ca có thể thắng Lạc Lạc, thành công ngay trước mắt. Bất quá, ngươi làm gì muốn giết Nguyệt Lam.”

 

“Ngươi gạt ta.”

 

Duẫn Nguyệt Lam thở dài, “Nguyệt Lam lại không gạt người. Linh Linh thật bị đánh cho rất thảm.”

 

“Chỉ là, đối thủ của nàng cũng bị nàng đánh cho còn lại nửa sức lực.” Phong Khinh Dương vẫn phản bác, “Một người làm không tốt, nhẹ nhàng ném một cái cũng có thể ngã về điểm trọng sinh. Mặc Băng Tuyết Hàn, ngươi thiếu ta một nhân tình.”

 

Sắp sỉ ngàn người, nói tìm người cũng sẽ khó khăn. Cái gọi là duyên phận này, một chút cũng không chính xác. Duẫn Nguyệt Lam còn chưa tìm được Thủy Linh, đã tìm thấy Thất Nguyệt Quỳ rồi.

 

“Lạc Lạc, ta đi gặp Tiểu Quỳ.”

 

Cung Du Lạc gật đầu, nhìn theo hắn ly khai.

 

Anh Xuy Tuyết vẻ mặt hắc tuyến, “Duẫn. Nguyệt. Lam.”

 

“Tiểu Quỳ, lần trước rốt cuộc như thế nào.”

 

Thất Nguyệt Quỳ kinh ngạc nghe thấy thanh âm quen thuộc, “Lam Lam, là ngươi.”

 

Duẫn Nguyệt Lam cong mắt, tiếng cười nhẹ nhàng làm Thất Nguyệt Quỳ cũng vui vẻ.

 

“Thật đúng là nhận không ra ngươi. Chậc chậc, đủ thảm. Cũng không phải lớn lên là người xấu xa.” Thất Nguyệt Quỳ trêu ghẹo hắn, “Làm bằng hữu, lần sau nếu nhìn thấy mặt nạ da người nào đó, chắc chắn giúp ngươi lưu ý một chút.”

 

“Ngươi nói đó, đừng có quên nha. Nguyệt Lam nhớ kỹ.” Duẫn Nguyệt Lam nói.

 

“Yên tâm.’Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy’ là gạt người đó, nhưng tin tưởng Tiểu Quỳ chính xác không sai đâu.”

 

Duẫn Nguyệt Lam hơi lắc đầu, “Tiểu Quỳ, ngươi thành thật như thế làm gì. Lần này đến danh mãn thiên hạ không chỉ tham quan đơn giản như vậy chứ.”

 

“Văn võ song lôi, văn lôi Tiểu Quỳ trình độ không được, nhưng võ lôi liền nắm được. Lam Lam, ngươi tới võ lôi nói chúng ta tỷ thí trên lôi đài đi, Tiểu Quỳ sẽ không nhường đâu.” Thất Nguyệt Quỳ xuất ra dây cột tóc, đem mái tóc buộc chặt. May mà không có người bên cạnh, nếu không nghe được, sẽ đả kích đến lòng tự tin nhỏ bé.

 

“Sát tinh. Nguyệt Lam mới không gợp với ngươi náo nhiệt. Mạnh tay đánh nhau đi, Lạc Lạc ta giúp ngươi ngăn lại.”

 

“Lam Lam” Thất Nguyệt Quỳ cảm động dùng sức vỗ vai hắn, “Thật đúng là bạn chí cốt. Có Đại Sát tinh kia ở đây, Tiểu Quỳ thật phải phí công phu. Hiện tại thật tốt.”

 

“Tiểu Quỳ cũng không phải sát tinh.” Duẫn Nguyệt Lam không truy vấn chuyện của Thất Nguyệt Quỳ, nàng không muốn nói không tới phiên hắn quan tâm.

 

“Vậy cũng so với Cung Du Lạc tốt hơn nhiều.” Thất Nguyệt Quỳ đảo trắng mắt, biểu tình phong phú.

 

“Có lẽ ngươi gặp được Linh Linh.” Duẫn Nguyệt Lam phỏng đoán, lại dạo một vòng, vẫn không tìm được Thủy Linh. Thất Nguyệt Quỳ ở đó tĩnh tâm quan vọng, phía sau trực đao “Sơ Tinh” 170cm tùy thời chuẩn bị xuất chiến.

 

“Nói ngắn gọn, đây là văn võ song lôi của danh mãn thiên hạ, không cần báo danh, chỉ cần các ngươi có thực lực chứng minh, cuối cùng sẽ là người của danh mãn thiên hạ. Tại hạ Thị Thị Phi Phi, hoan nghênh các vị quang lâm.” Thị Thị Phi Phi thân vận cẩm y hoa phục, nhanh nhẹn đáp xuống lâu các trước uyển.

 

“Thật có cái tên này sao.” Cho dù Duẫn Nguyệt Lam đã biết trước vẫn không khỏi oán giận, “Chỉ mong không có Chi Hồ Giả Dã [Trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả bài văn hoặc lời nói không rõ ràng gì đó].”

 

“Tại hạ Chi Hồ, một tiêu sư nhỏ bé.”

 

“Bất tài bào trù Giả Dã, hạnh ngộ.”

 

Thất Nguyệt Quỳ khuếch trương tiếu dung, “Lam Lam, ngươi quả nhiên nhìn xa trông rộng.”

 

“Nhận được khích lệ, Nguyệt Lam chịu không nổi.” Duẫn Nguyệt Lam làm động tác vái một cái, quái trạng xuất hiện liên tục.

 

“Nô gia Ngữ Đồng, tú sư.” Nữ tử yên lặng nói một tiếng, xem như lưu ý.

 

“Văn võ song lôi, võ lôi dùng võ so đấu, văn lôi lại chi thành song lôi, bất ngâm thơ không đối câu, chỉ so trù và tú. Người giữ cửa, chính là vài vị đương gia bên cạnh ta.”

 

“Hai canh giờ một lôi, võ, trù, tú, lần lượt triển khai. Võ lôi Chi Hồ đương gia chúng ta ra năm thành lực, người chiến thắng tức qua cửa, nếu chỉ có một người thông qua, người cuối cùng tức là người thắng.” Thị Thị Phi Phi nói.

 

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: