[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập tam chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập tam chương


“Lạc Lạc.” Lại gọi một tiếng. Duẫn Nguyệt Lam tiếu ý bên môi, chậm rãi tràn ra. Lạc Lạc, ngươi luôn như vậy, Nguyệt Lam như thế nào cũng thua kém thanh kiếm kia của ngươi a. Yên vụ lượn lờ lên trà mâu thanh tú, điểm điểm mơ hồ.


Cung Du Lạc biệt quá …, chỗ trống đích vỗ về kiếm. Duẫn Nguyệt Lam, ngươi.


Duẫn Nguyệt Lam xiết chặt phiến tử, nhìn chằm chằm sườn mặt bị tóc đen che khuất nọ. Hắn chỉ có thể nhìn thấy mặt bên của Cung Du Lạc, cao ngạo đó, khí phách đó còn hơn trước kia.


“Các vị anh hào tự mình tỷ thí đi, người cuối cùng sẽ là người chiến thắng.” Chi Hồ xuống lôi đài, chỉ lưu lại bảy người ở trên lôi đài.


Băng mâu ám tử hóa thành huyết hồng, bị mái tóc buông xuống ngăn trở, nữ nhân kia, ba phen mấy bận đều là vì nữ nhân kia.


Anh Xuy Tuyết Sát Na và Vô Thiên nơi tay, Minh Uyên Huyết Sát đủ tư cách để song kiếm của hắn đều xuất hiện. Người đột nhiên che ở trước mặt, làm hắn càng thêm phẫn nộ, “Duẫn Nguyệt Lam, chớ cản đường. Đợi lát nữa sẽ thu thập ngươi.”


“Mặc thanh, ý chi sở hóa, tâm niệm vi đạo. Hối thần, dĩ khinh linh chi lực, thổ nghĩ hoa giới. Phong Tước hiển, ảnh trọng chi trận hiện.” [Yên lặng, suy nghĩ tiêu trừ, tâm niệm làm đạo. Hợp thành thần khí, lấy nhẹ làm lực, đất vẽ ra giới hạn. Gió hiển lên, ảnh trọng làm trận hiển] Duẫn Nguyệt Lam thấp niệm.


Anh Xuy Tuyết không muốn biết Duẫn Nguyệt Lam đang niệm cái gì, hiện tại chỉ có một địch nhân —— Cung Du Lạc.


Cung Du Lạc tiếp được một kiếm, Anh Xuy Tuyết cản trở kế hoạch trả thù Thất Nguyệt Quỳ của Cung Du Lạc.


Không có biến hóa sao. Lưu ly trà mâu buông xuống, buồn cười, cư nhiên thất bại rồi. Lạc Lạc, Nguyệt Lam thất bại rồi. Mỉa mai nheo mắt lại, ngân phiến thu về, cước bộ biến hóa, cắt ngang vào so đấu giữ Cung Du Lạc và Anh Xuy Tuyết.”Thiên Quân Nhất Kích.” Thốt nhiên đẩy lui một kiếm của Anh Xuy Tuyết.


Duẫn Nguyệt Lam. Cung Du Lạc không lưu tình chút nào. Mặc kiếm, ngân phiến nhiều lần va chạm.


Ngân phiến bị nội lực duy hộ, vẫn bị phá vỡ càng thêm rách nát. Dịch thể sềnh sệch lan rộng, đấu bồng hắc sắc không còn hình dạng, rốt cuộc là tiên huyết của ai, vô luận là ai cũng phân không rõ.


” Mặc thanh, ý chi sở hóa, tâm niệm vi đạo. Hối thần, dĩ khinh linh chi lực, thổ nghĩ hoa giới. Phong Tước hiển, ảnh trọng chi trận hiện.” Cảm thụ được quỹ đạo cảu kiếm trong không khí, người nhắm mắt lại lần thứ hai thấp giọng đọc chú ngữ.


Trong mắt Anh Xuy Tuyết, hai người đột nhiên biến mất. Ngũ Hành trận của Thiên Ki Phủ, Duẫn Nguyệt Lam, không nghĩ tới ngươi là người của Thiên Ki Phủ.


Dị thường an tĩnh, chỉ nghe tiếng tim đập của mình. Dung nhan tuyệt mỹ không thèm chú ý tới người khởi xướng, lần thứ hai, Duẫn Nguyệt Lam vì nữ nhân kia lần thứ hai cùng hắn đao kiếm tương hướng.


Duẫn Nguyệt Lam không tiếp tục động thủ, chỉ cúi đầu, huyết sắc trên mặt dần dần rút ra, ảm đạm trắng bệch, không cam lòng cầm chặt ngân phiến.


Hệ thống nhắc nhở: Ngoạn gia Duẫn Nguyệt Lam lĩnh ngộ trung cấp trận pháp Ảnh Trọng Chi Trận, ngũ hành lực tăng một trăm, nhận được uy vọng +10000,


Thưởng cho bảo thạch trọng ngân một viên.


Hệ thống nhắc nhở: Trạng thái không được bình thường. Ngoạn gia Duẫn Nguyệt Lam cấp nộ công tâm [vội càng + tức giận], thời gian duy trì trạng thái “Thanh Thánh Chi Tâm” suy yếu, lực điều khiển ngũ hành lực suy yếu, lực sát thương suy yếu.


Hệ thống nhắc nhở: Ngoạn gia Duẫn Nguyệt Lam bị vây trong trạng thái trọng thương, nội lực nhiều lần tiêu hao, thỉnh chú ý.


“Lạc Lạc. Nguyệt Lam thua, bại bởi ngươi, bại bởi lệ kiếm vĩnh viễn không bỏ xuống được trong lòng ngươi.” Sự thực a. Duẫn Nguyệt Lam cắn chặt môi dưới, Cung Du Lạc không chịu vì hắn từ bỏ một trận quyết đấu. Thanh Dương Lâu, hắn từ chối Thất Nguyệt Quỳ, nhưng Cung Du Lạc lại chọn PK, giống như bây giờ. Duẫn Nguyệt Lam hắn tính cái gì? Có thể yêu cầu Cung Du Lạc chứ!


Duẫn Nguyệt Lam. Thần vận trong băng tinh tử mâu hẹp dài tàn lụi.


“Duẫn… .” Lúc ánh sáng trắng sáng lên, Cung Du Lạc cảm thấy rất chói mắt, lời nghẹn trong cổ họng chưa thốt ra. Duẫn Nguyệt Lam đi rồi. Ngơ ngẩn đứng ở đó, vết thương tựa hồ bị bị nhiễm, Cung Du Lạc cảm thấy rất đau.


Hệ thống nhắc nhở: Trạng thái không được bình thường. Ngoạn gia Cung Du Lạc tâm trắc ẩn lay động, trạng thái “Hủy lục chi tâm” duy trì thất bại, thuộc tính cơ sở giảm mạnh.


Hệ thống nhắc nhở: Ngoạn gia Cung Du Lạc bị vây trong dị thường, khiến cho nội lực phản phệ.


Trận pháp tiêu thất, Anh Xuy Tuyết thấy được một người độc lập. Lòng tràn đầy ý chí chiến đấu lãnh lãnh dập tắt. Hắn thấy Cung Du Lạc hơi có vẻ buồn bã nhìn chỗ trống nào đó, trầm mặc thu hồi kiếm.


“Minh uyên…”Anh Xuy Tuyết đứng ở trước mặt Cung Du Lạc, “Huyết sát? … .”


Cung Du Lạc không nghe thấy, chết lặng đi xuống lôi đài.


Mọi người cấp tốc nhường ra thông đạo, để người tự động rời khỏi này đi qua, Minh Uyên Huyết Sát cũng không lưu tâm, lui đến một bên, vô thần nhìn nơi nào đó.


“Lạc Lạc, ngươi không thể lên sân khấu… Tiểu Quỳ muốn thượng đài…” Trong đầu chỉ còn lại những câu nói này, quanh quẩn lập đi lập lại.


“Lạc Lạc, Nguyệt Lam thua, bại bởi ngươi, bại bởi lệ kiếm vĩnh viễn không bỏ xuống được trong lòng ngươi.”


Duẫn Nguyệt Lam, làm sao ngươi có thể như vậy. Ngươi không phải đang bảo hộ nữ nhân kia sao? Duẫn Nguyệt Lam? Vậy tại sao…


“Nguyệt Lam thua.”


“Bại bởi ngươi.”


“Bại bởi lệ kiếm vĩnh viễn không bỏ xuống được trong lòng ngươi.”


Buông kiếm? Không, chỉ có chuyện này là không được.


*****************************************


Dương quang bắt mắt bên ngoài, chẳng qua là ảo giác khiến cho người nhìn thấy cảm thấy ấm áp choáng váng. Sau khi khoang thuyền dưỡng sinh tự động mở ra, người bên trong cũng không có bất kỳ cử động gì. Tu mi nhíu chặt, giờ phút này, tức giận khó nói nên lời, không có phát tiết điểm đích tán loạn.


Ở trong lòng Cung Du Lạc ngươi, Duẫn Nguyệt Lam ta rốt cuộc là cái gì chứ!”Ha hả” Sau khi cười một tiếng, Duẫn Nguyệt Lam liền cười không ngừng.


“Lạc Lạc… Nguyệt Lam rốt cuộc là cái gì? ! Ha ha…” Duẫn Nguyệt Lam mất trí rồi, hắn trước kia chỉ có buồn chán, bất đắc dĩ, vạn sự không ý kiến, hắn hiện tại đã có tình tự phiền não rồi. Duẫn Nguyệt Lam chán ghét biến hóa như thế. Nếu như không gặp phải Cung Du Lạc, như vậy… Nghĩ đến đây, cười to ban đầu lắng đọng xuống, gương mặt tuyệt mỹ rơi vào thần thái vô tiếu vô lệ khó hiểu.


Nếu như không gặp phải… Duẫn Nguyệt Lam chợt nhướng mày, không vui từ trong khoang thuyền dưỡng sinh đứng lên, bước nhanh vào phòng tắm. Ngâm mình dưới nước lạnh, có lẽ tâm tình sẽ tốt hơn. Nước vẫn đổ xuống, mà người đứng ở dưới nước một hồi lâu, xuất thần không thôi.


“…” Nước càng ngày càng lạnh, đây không tốt đâu.”Hắt xì!”


Quả nhiên… Bị cảm. Trà mâu trong suốt mơ màng muốn ngủ, mà hai tay hữu khí vô lực dùng khăn lông khô lau bọt nước.


“Hắt xì!” Duẫn Nguyệt Lam oán giận sờ sờ mũi, lại thì thào nhỏ giọng tự nói, “Bất quá cũng không tồi, ý nghĩ mơ mơ màng màng mê mê hồ hồ, hiện tại ngay cả muốn sinh khí Lạc Lạc, cũng không có hứng trí rồi. Hắt xì!”


Đổ một ly thuốc hòa tan trị cảm mạo cấp tốc, chậm rãi uống xong, Duẫn Nguyệt Lam không thú vị bắt đầu gọi điện thoại, điện thoại bên kia truyền đến từng hồi âm vang.


Thế nhưng Lạc Lạc cũng thật quá đáng, một đại người sống rời trò chơi lâu như vậy rồi, cư nhiên không hạ tuyến tới chỗ thăm hắn dỗ dành hắn! Không thấy hắn đang tức giận sao! Một đại băng sơn trì độn như thế sau này sao có thể theo đuổi nữ hài tử! Nữ hài tử? … Duẫn Nguyệt Lam chớp mắt, không phản ứng.


“Nhi tử, chuyện gì làm ngươi nhớ tới ta vậy?”


Thanh âm hơi khàn khàn nhàn nhạt đem tư tự của Duẫn Nguyệt Lam mang trở về hiện thực, “Thỉnh thoảng hẳn nên quan tâm phụ thân chứ. Hắt xì!”


” Bị cảm mạo mới nhớ tới ta sao, ngươi muốn nói gì.”


Duẫn Nguyệt Lam bịt mũi, “Ta chỉ là hiếu kỳ, ngươi quanh năm ngâm nước lạnh sao chưa bao giờ cảm mạo. Hắt ~ xì!”


“Đây nói rõ thể chất của ngươi không tốt. Gần đây trong trò chơi vẫn vui chứ?”


“Phi thường vui vẻ.” Duẫn Nguyệt Lam thản nhiên nói.


“Tuyền sẽ vui nếu ngươi nói như vậy. Ta sẽ chú ý thân thể, cảm ơn đã quan tâm.”


“Đâu có đâu có…”


Lúc sau vốn không có đoạn dưới, từng hồi tiếng tút.


“Hắt xì!” Duẫn Nguyệt Lam khổ chiếm cả khuôn mặt, chuông cửa vẫn không vang lên. Cung Du Lạc… Còn chưa tới.”Hắt xì!”


Không đến phải không, không chịu đòn nhận tội phải không. Duẫn Nguyệt Lam lần nữa tiến vào khoang thuyền dưỡng sinh, nhắm hai mắt lại.


[ Mỗ Nguyệt: O — O gì! Lam Lam ngươi đứa nhỏ này! Hiện tại nên tức giận phát đại hỏa không phải sao! Sao lại đi tìm cái tên vô tâm can kia… Bỏ mặc hắn a…


Lam Lam: — — chỉ bằng mẹ kế không trình độ ngươi, muốn làm tổn thương cảm tình của ta và Lạc Lạc sao ~ một chút khả năng cũng không có ~!


Mỗ Nguyệt: … Các ngươi cứ chờ đó cho ta!


Lam Lam: = =


Lạc Lạc: = = + 〈 rút kiếm 〉 tiễn ngươi một đoạn đường


Mỗ Nguyệt: … ]

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: