[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập tứ chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập tứ chương


Không đến phải không, không chịu đòn nhận tội phải không. Duẫn Nguyệt Lam lần nữa tiến vào khoang thuyền dưỡng sinh, nhắm hai mắt lại. Tuy rằng ngủ một giấc cảm mạo sẽ hết, thế nhưng Lạc Lạc, Nguyệt Lam hiện tại chính là muốn nói cho ngươi biết, ngươi phạm sai lầm lớn làm Nguyệt Lam bị cảm rồi.


” Xác định DNA hoàn tất, thân phận xác nhận.”


Lúc này Duẫn Nguyệt Lam cũng không xuất hiện trên lôi đài, mà là ở một góc bên dưới lôi đài.


Võ đấu vẫn chưa kết thúc, trên đài khó phân thắng bại. Trực đao hiên ngang trảm động, không khí tựa như quay cuồn.


Chỉ liếc mắt một cái, Duẫn Nguyệt Lam liền thu hồi mục quang. Trên đài chiến cuộc kịch liệt, nhưng Duẫn Nguyệt Lam chỉ cần liếc mắt liền biết Cung Du Lạc không ở trong vùng hỗn chiến đó.


“Cung Du Lạc vừa nãy đã chủ động đi xuống lôi đài rồi, Duẫn Nguyệt Lam ngươi không cần tìm nữa.” Người phía sau nửa bất mãn nửa thất vọng nói.


“Xuy Tuyết đại ca, xin lỗi rồi. Quấy rầy trận chiến của ngươi.” Duẫn Nguyệt Lam có chút xin lỗi mở ra chỉ phiến, dao động hai cái.


Anh Xuy Tuyết cũng chủ động rời khỏi, lúc sau liền chán nản ở dưới lôi đài, không lâu sau đó phát hiện Duẫn Nguyệt Lam cách đó không xa, Vì vậy cứ như vậy đi đến càu nhàu.


“Thế nhưng điều khiến Nguyệt Lam không nghĩ tới chính là, người đầu tiên đến nói chuyện với Nguyệt Lam… Là Xuy Tuyết đại ca. Hắt xì!”


“Duẫn? Nguyệt Lam?” Anh Xuy Tuyết trì độn ngửi ra bầu không khí có chút bất bình thường. Duẫn Nguyệt Lam bỗng nhiên xoay người, trên gương mặt thanh tú không nhiễm phàm trần bịt kín dáng cười đạm nhạt, “Nhìn chằm chằm Nguyệt Lam làm gì, Xuy Tuyết đại ca.”


“…”


“Hắt xì!”


“Ta nói thế nào là lạ, nguyên lai là Duẫn Nguyệt Lam ngươi bị cảm.” Anh Xuy Tuyết nói.


Duẫn Nguyệt Lam dùng phiến che mặt, “Đúng vậy, bằng không Xuy Tuyết đại ca cho là thế nào?”


“Vừa nãy cảm thấy ngươi giống như muốn khóc.” Anh Xuy Tuyết nói, “Ta đi giúp ngươi tìm Cung Du Lạc.” Hai người này thật không hiểu ra sao cả, thất hồn lạc phách cả rồi.


Nghe đến đây, Duẫn Nguyệt Lam lại hắt xì một cái, “Xuy Tuyết đại ca. Lạc Lạc biết rất rõ Nguyệt Lam ở đâu.” Trong vòng một ngàn thước, bọn họ đều cảm ứng được lẫn nhau.


Lạc Lạc, hiện tại ngươi không hề muốn gặp Nguyệt Lam sao. Duẫn Nguyệt Lam che nửa mặt, đột nhiên đổi chủ ý. Cung Du Lạc không muốn thấy hắn, thì hắn không chủ động quay về là được thôi.


Băng tử nhãn tình ám đạm không chút sinh khí, hắn không hề nhìn về phương hướng kia, tay cầm chặt Thương Đoán càng thêm dùng sức.


“Lạc Lạc, Nguyệt Lam thua, bại bởi ngươi, bại bởi lệ kiếm vĩnh viễn không bỏ xuống được trong lòng ngươi.”


Duẫn Nguyệt Lam, ngươi thế nào có thể nói ra những lời này. Nhìn qua khổ sở như vậy, kỳ thật người khổ sở là ta mới đúng. Đã không có lệ kiếm, như vậy ta sẽ là ai. Cung Du Lạc hít một hơi thật sâu, nhắm mắt điều chỉnh tâm tình. Tiếng động rầm rĩ bên tai tự động bị loại bỏ, trong nội tâm của Cung Du Lạc chỉ nhìn thấy chỗ của hai người. Màu tím thẫm lóe sáng chính là Cung Du Lạc, còn băng lam là…


“Nhiên Ai, phát ngốc ở đó rất vui sao?” Duẫn Nguyệt Lam trêu ghẹo làm Thượng Nhiên Ai không biết làm sao mở miệng, Thượng Nhiên Ai cũng sẽ có lúc nghèo từ ngữ như thế, làm Duẫn Nguyệt Lam không thể tin được.


Thượng Nhiên Ai mỉm cười, hỗn loạn không thể nào nói lên lời đã biến mất.


“Nguyệt Lam, Nhiên Ai không biết ngươi cùng Cung Du Lạc xảy ra chuyện gì, cũng chỉ phải phát ngốc thôi.” Thượng Nhiên Ai nhẹ giọng nói.


“Nguyệt Lam xông lên lôi đài PK với Lạc Lạc, đây là chân tướng.”


“Nguyệt Lam ngươi nên hảo hảo nói chuyện với Cung Du Lạc đi.”


“Có cái gì để nói chứ.” Duẫn Nguyệt Lam chậm rãi nói.


Gương mặt tái nhợt nửa phần bất đắc dĩ, “Nhưng Nguyệt Lam ngươi trên mặt rõ ràng viết ‘Duẫn Nguyệt Lam ta đang tức giận’, ngươi không đi tâm sự với Cung Du Lạc còn có thể tìm ai.”


Vừa nghe xong, Duẫn Nguyệt Lam còn chọc ghẹo ý tứ của Thượng Nhiên Ai, “Hảo ~ Thượng Nhiên Ai, mấy ngày trước còn thề non hẹn biển nói thích Nguyệt Lam, bây giờ lại đem Nguyệt Lam đẩy ra bên ngoài, Nguyệt Lam rất là thương tâm.”


Thích! ? Anh Xuy Tuyết ở một bên nghe mà hãi hùng khiếp vía, Thượng Nhiên Ai thích Duẫn Nguyệt Lam! ?


“Nói như vậy ngươi chịu theo ta cùng một chỗ sao? Nguyệt Lam.” Thượng Nhiên Ai cười ôn nhu vạn phần.


Anh Xuy Tuyết thạch hóa, hai người này, cư nhiên đùa giỡn… Thượng Nhiên Ai cư nhiên! …


“Đương nhiên nguyện ý a, Nhiên Ai.” Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ nháy hạ mắt.


Liếc mắt đưa tình! ? Duẫn Nguyệt Lam vậy mà… Anh Xuy Tuyết cảm thấy dạ dày khó chịu, khó chịu buồn nôn.


“Tín vật của Nhiên Ai đã đưa cho Nguyệt Lam, tâm ý đã tỏ.” Thượng Nhiên Ai đi tới nửa bước, khoảng cách giữa hai người lại ngắn hơn.


Duẫn Nguyệt Lam cười “Ha hả” càng vô cùng thân mật dựa vào, hai người thân mật đứng chung một chỗ.


Hai người các ngươi thật ghê tởm. Anh Xuy Tuyết ở trong lòng nguyền rủa, lại liếc mắt nhìn hai người đứng chung một chỗ… Kỳ thực thật sự rất thích hợp. Anh Xuy Tuyết bị suy nghĩ này làm cho hắn chấn kinh.


Lúc này, hai người đang thân mật kia đang chuyên chú trò chuyện.


“Chiếu theo trước kia, tình huống này Cung Du Lạc nên rút kiếm rồi.” Cười nhẹ.


“Không đả kích được Lạc Lạc, vậy đả kích Xuy Tuyết đại ca đi. Ai, thương cảm cho Xuy Tuyết đại ca mặt trắng bệch cả rồi.” thanh âm nhẹ nhàng.


“Xem như thu hoạch ngoài ý muốn đi.”


“Đúng vậy đúng vậy.”


Trêu cợt Anh Xuy Tuyết là một loại lạc thú. Hai người nào đó tiếng cười dễ nghe quỷ dị nổi lên, ngầm hiểu lẫn nhau.


Cười một trận, thanh âm nhẹ nhàng lại nói: “Nhiên Ai, làm phiền ngươi rồi. Để ngươi tới giả bộ mập mờ.”


“Không quan hệ. Nguyệt Lam, ta tuyên bố một điều, ta là rất thích ngươi.”


“Tốt lắm. Chờ một ngày kia Lạc Lạc vứt bỏ Nguyệt Lam, Nguyệt Lam sẽ để ngươi làm bảo tiêu.”


“Có thể. Nhưng Nguyệt Lam cũng nên suy nghĩ vứt bỏ Cung Du Lạc đi. Khối băng đó có gì tốt.”


“Nguyệt Lam rất chân thành a.” Cười.


Thượng Nhiên Ai pha trò: “Các ngươi quan hệ chưa xác định sao?”


Yên mâu lưu ly hơi liếc về thủ liên oánh thạch đạm tử trên cổ tay, “Nguyệt Lam làm sao biết suy nghĩ của Lạc Lạc được. Lạc Lạc chưa nói tới chuyện này, thế nhưng hiện tại, Nguyệt Lam chỉ thích Lạc Lạc.”


“Chịu không nổi, buồn nôn quá đi…”


“Nghe thật chua nga ~ “


Thượng Nhiên Ai, Duẫn Nguyệt Lam bèn nhìn nhau cười, tự đắc vui vẻ, quan sát luận võ trên lôi đài. Thất Nguyệt Quỳ còn đang chiến đấu.


Duẫn Nguyệt Lam lúc nào cũng dùng dư quang liếc về phía Cung Du Lạc. Lạc Lạc, Nguyệt Lam ở chỗ này a.


Nữ tử mỹ lệ trên lôi đài, đang giằng co với phó bang chủ Ích Ngu nhàn nhã lấy “Vạn nhân luyện cấp ta nghỉ ngơi” mà xuất danh, trong lòng cũng kín đáo cảnh giác. Bị võ nghệ Già Da Tự đánh trúng một điểm cũng không hảo ngoạn.


Ích Ngu ra một chưởng, chưởng phong cứng cáp như sét đánh đánh về phía Thất Nguyệt Quỳ. Thất Nguyệt Quỳ chân cúi xuống, ổn định trọng tâm Sơ Tinh trong tay xoay tròn phá không xuất hiện, “Sơ Tinh tuyệt trảm”.


“Vô Ảnh Kiếm” Nhan Đình Kha, “Phiêu Bạt Vô Ngân” Phong Khinh Dương, “Đại Trí Nhược Ngu” Ích Ngu .


Hiện tại còn lại bốn người bọn họ, ngươi tới ta đi, ngoại trừ đều tự chủ chiến với đối thủ, còn phải phân tâm phòng ngự địch nhân. Toàn bộ phương vị phạm vi chiến đấu, năng lực ứng đối mà nói, xác thực là khảo nghiệm cường lực.


Ích Ngu bị dư âm đao phong của Thất Nguyệt Quỳ vạch đến, cổ áo rách một đường, lộ ra làn da hoàn hảo.


“Thất Nguyệt Quỳ, ngày hôm nay ngươi nhất định sẽ thua.” Ích Ngu hi hi ha ha cởi bỏ áo ngoài, cả người thiếu nghiêm túc.


“Đại Trí Nhược Ngu sắp thua rồi.” Duẫn Nguyệt Lam than nhẹ.


Thấy bộ dạng Duẫn Nguyệt Lam biết trước thần côn, Anh Xuy Tuyết căm ghét nói: “Duẫn Nguyệt Lam, đừng mồm quạ đen.”


Duẫn Nguyệt Lam cười đến chói mắt, “Nguyệt Lam không phải con quạ, ở đâu ra mồm quạ đen. Xuy Tuyết đại ca có thấy qua quạ đen đẹp như Nguyệt Lam như vậy chưa?”


Vô sỉ! Anh Xuy Tuyết giận dỗi.


“Đại Trí Nhược Ngu không phải chỉ có thực lực như vậy thôi đâu, Nguyệt Lam kết luận quá sớm rồi.” Thượng Nhiên Ai mang theo bộ dạng khán giả tiêu chuẩn.


Duẫn Nguyệt Lam khẽ gật đầu, chú ý tình thế trên lôi đài.


Ích Ngu tay áo xuất hiện song côn, theo một tiếng kích trầm, song côn giáp nối, cuối cùng hoàn hảo vô khuyết.


“Già Da Tự võ nghệ chưởng pháp, côn pháp đều song tuyệt. Giả như Sơ Tinh Trảm không xuất ra thực lực tốt hơn, nàng tất bại.” Thượng Nhiên Ai cẩn thận tỉ mỉ giải thích.


Duẫn Nguyệt Lam gật đầu, “Nguyệt Lam minh bạch.” Tiểu Quỳ sẽ vui vẻ đi, gặp mạnh liền mạnh, ý niệm của Tiểu Quỳ chính là như vậy, mí mắt vô lực buông xuống. Lạc Lạc, ngươi còn chưa chịu tìm đến Nguyệt Lam sao?

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: