[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập lục chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập lục chương


Sau khi Ích Ngu chịu thua, Nhan Đình Kha cũng xuống lôi đài. Ý tứ cảnh cáo của Thủy Linh dưới đài hàm xúc mười phần: Động vào Thất Nguyệt Quỳ, chờ ăn roi đi.

“Tiểu Linh, vậy được rồi chứ.” Nhan Đình Kha nói.

Thủy Linh gật đầu biểu thị thoả mãn. Phi Vẫn “Khụ” hai tiếng, mặc kệ đôi dở hơi đang liếc mắt đưa tình này, tự động tiêu thất.

Anh Xuy Tuyết nói thầm: “Ngớ ngẩn không chỉ có Duẫn Nguyệt Lam ngươi, Đại Trí Nhược Ngu nuôi heo…”

Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ: “Heo thì làm sao, Xuy Tuyết đại ca bất mãn sao a.”

Thượng Nhiên Ai liền tiếp lời, “Phỏng chừng Mặc Băng Tuyết Hàn muốn kêu gào ‘Răng heo không dài a’ .”

Anh Xuy Tuyết một trận xấu hổ, vốn hắn muốn cười Hồng Diệp của Duẫn Nguyệt Lam là sủng vật hồ ly (hồ ly củi mục) răng không dài, hiện tại bị Thượng Nhiên Ai lấy ra giễu cợt, lòng không được dễ chịu chút nào.

Với trí nhớ ưu tú của Duẫn Nguyệt Lam, 100% nhớ kỹ chuyện này. Làm Anh Xuy Tuyết xuất hồ ý liêu chính là, Duẫn Nguyệt Lam cũng không có ý được nước giễu cợt, cười nhạt cho qua chuyện.

Anh Xuy Tuyết lại quan sát Duẫn Nguyệt Lam, nghĩ thầm tiểu tử này thế nào có điểm không giống với bình thường, chỉ vì bị cảm sao?

Anh Xuy Tuyết còn đang buồn bực, Duẫn Nguyệt Lam đã rời đi.

“Nguyệt Lam?”

“A, Nhiên Ai, Nguyệt Lam có chút việc.” Duẫn Nguyệt Lam đưa lưng về phía Thượng Nhiên Ai lập tức qua loa tắc trách ly khai, trà mâu một tầng yên vụ. Lạc Lạc, ngươi xem hiện tại Nguyệt Lam có phải hay không rất mềm yếu. Nguyệt Lam không muốn buông tay, đối Nguyệt Lam hiện tại mà nói, Lạc Lạc là quan trọng nhất, thế nhưng Lạc Lạc lại cố chấp điều gì.


Duẫn Nguyệt Lam vụng trộm nhìn xung quanh chỗ Cung Du Lạc. Cung Du Lạc ở sâu trong hắc ám từ từ nhắm lại hai mắt, không hề phản ứng.

Duẫn Nguyệt Lam không còn nhìn trộm nữa, một mình lẳng lặng ngây ngốc, Hồng Diệp trong lòng thiếu chút lại bị xiết đến thở không nổi.

Khi trên đài chỉ còn lại Thất Nguyệt Quỳ, Thị Thị Phi Phi và tiêu sư Chi Hồ tuyên bố Thất Nguyệt Quỳ đắc thắng, Thất Nguyệt Quỳ lại bất động thanh sắc đi xuống lôi đài, hoàn toàn không có vui sướng đắc thắng. Duẫn Nguyệt Lam không chú ý nhiều, chìm đắm trong tình tự của mình, khó có thể tự thoát khỏi. Mà Thất Nguyệt Quỳ hiển nhiên phát hiện ra Duẫn Nguyệt Lam, ngồi xuống bên cạnh, Duẫn Nguyệt Lam cũng thất lạc một mảnh. Hai người hảo hữu thân mật, phảng phất như người xa lạ dựa vào thân cây đưa lưng về phía nhau.

Diễn viên trên lôi đài đổi thành liễu tú sư Ngữ Đồng, đang giảng giải quy tắc văn lôi. Duẫn Nguyệt Lam cảm thấy mệt mỏi, nếu như hôm nay không đòi ra ngoài, ở trong khách điếm, thì sẽ không xảy ra chuyện này. Duẫn Nguyệt Lam gõ đầu, đối với suy nghĩ thật bất đắc dĩ. Mâu thuẫn luôn tồn tại, như đâm như trát trong lòng, không có hôm nay, cũng sẽ có vô số bạo phát như hôm nay xuất hiện. Mà nghĩ như vậy, Duẫn Nguyệt Lam lại tiếp tục mềm yếu.

“Ai.” Duẫn Nguyệt Lam không thể không than nhẹ.

Thất Nguyệt Quỳ đưa lưng về nhau sau một hồi phát ra thở dài, “Ai.”

Tựa hồ cảm thấy nên trả lời, Duẫn Nguyệt Lam vừa cười nói: “Tiểu Quỳ, ngươi không phải thắng rồi sao.”

“Lam Lam, đừng châm chọc nữa. Ngươi tâm tình của ta nhất mà.” Thất Nguyệt Quỳ nói.

Duẫn Nguyệt Lam ngẩng đầu lên, nhìn trăng sáng trên bầu trời, nguyệt viên nhân viên [Trăng tròn người tề tụ], thế nhưng tâm bất viên nên làm gì bây giờ?

“Tiểu Quỳ tâm tình của ngươi Nguyệt Lam hiểu, Lạc Lạc càng thêm minh bạch.”

Thất Nguyệt Quỳ không biết tình huống vừa rồi, lúc đối chiến Ích Ngu căn bản không rảnh phân tâm, thế nhưng Duẫn Nguyệt Lam lên lôi đài nàng cũng biết. Vài suy nghĩ nảy lên trong đầu, bất xác định hỏi: “Lam Lam… Ngươi có phải đã… PK Cung Du Lạc…”

Nghe vậy, Duẫn Nguyệt Lam vô ý thức gật đầu, “Ừ.”

“Lam Lam…”

“Bất quá Nguyệt Lam không có việc gì, Tiểu Quỳ nào có thấy qua Nguyệt Lam thương tâm a.” Duẫn Nguyệt Lam nói.

Chính vì ngươi như vậy ta mới lo lắng a, rõ ràng giống như muốn khóc. Thất Nguyệt Quỳ lại thở dài, là vì Duẫn Nguyệt Lam. Nàng nói: “Lam Lam, ta chưa từng thấy qua ngươi thương tâm. Ta nghe mẹ ta nói, ngươi từ nhỏ chính là một đứa trẻ hay cười ngốc.”

Duẫn Nguyệt Lam không truy cứu lời của nàng, cam chịu.

“Ta thì bất đồng, Tuyền di khẳng định nói ta khi còn bé là một con sên.” Thất Nguyệt Quỳ đối với Duẫn Nguyệt Lam luôn không có tâm phòng mà biến thành thẳng thắn, biến thành cởi mở.

Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ: “Hiện tại Tiểu Quỳ rất kiên cường. Nguyệt Lam tin tưởng ngươi không phải con sên kia.”

Thất Nguyệt Quỳ cười mắng: “Xem bộ dạng ta bây giờ thì hiểu rồi, Lam Lam ngươi nói rất đúng. Ta bây giờ, với ta trước đây tuyệt đối không giống nhau.” Với nàng mà nói, mềm yếu, một khi bị đánh vỡ, sẽ rơi vào một loại cực đoan khác. Đó chính là cứng cỏi đến kinh khủng, vĩnh viễn không đổ lệ.

Con người luôn luôn cô đơn, trong thời gian cô đơn tìm được linh hồn tương đồng có thể an ủi lẫn nhau, khi một người cô đơn trở thành hai người, thường sẽ nhận được giải thoát. Duẫn Nguyệt Lam cũng như vậy, sẽ có lúc mềm yếu, không ai là thần cả.

“Lam Lam, tiếp theo ngươi và Cung Du Lạc có tính toán gì không.”

“Tiểu Quỳ, ngươi là một người thích bát quái, bảng đơn hẳn là mua không ít. Về sau tự ngươi xem bảng đơn là được rồi, dù sao Nguyệt Lam và Lạc Lạc đều nổi danh như thế.” Duẫn Nguyệt Lam ha hả cười.

Thất Nguyệt Quỳ cười biến thành sinh động, nói: “Bảng đơn còn chưa có, bắt được nhân vật chính tự nhiên là muốn nghe báo cáo quyền uy nhất rồi. Lam Lam ~ nói đi ~ ”

“Không thể trả lời.” Duẫn Nguyệt Lam cự tuyệt, chợt thấy thân ảnh Cung Du Lạc, đường nhìn liền vô pháp rời khỏi. Cung Du Lạc đi rồi, lạnh lùng bỏ đi rồi. Bọn họ đi cùng nhau, hiện tại Cung Du Lạc đi một mình. Không nói gì thêm, đi một mình rồi.”Vì sao, Lạc Lạc.” Duẫn Nguyệt Lam thấp giọng lẩm bẩm.

“Lam Lam ngươi đang nói cái gì?” Thất Nguyệt Quỳ hỏi, nàng vừa xuất thần, không chú ý tới.

Tóc đen nghiêng trút xuống, đấu bồng đã không rõ tung tích. Tuyệt ngạo như sứ giả địa ngục, thần tình lạnh lùng, cặp hắc mâu kia cô đơn hiện ra huyết quang, không ai đó có thể thấy được thần tình khác, quỷ dị tựu như tinh linh ám dạ.

Người khác sau khi thấy được, không phải tiếp cận, mà là giống nhau lui về phía sau.

Cung Du Lạc dưới ánh trăng phảng phất nhiễm lên khí tức xơ xác tiêu điều, so với bình thường càng thêm kinh khủng. Thương Đoán khinh kêu, khí tức kiếm thể tà ác tán loạn.

Hệ thống nhắc nhở: Bi thương của ngoạn gia Cung Du Lạc, Phẫn nộ của thánh kiếm Thương Đoán. Thánh kiếm Thương Đoán vì chủ thức tỉnh, thánh kiếm thuộc tính hoàn thiện. Tiến độ 50%.

Song song Cung Du Lạc ngón tay thon dài nắm lấy Thương Đoán rục rịch, bạc thần nhếch lên sắc mặt càng phát ra âm lãnh. Băng mâu ám tử lạnh lùng nhìn chăm chú vào Thương Đoán, Thương Đoán không cam lòng nhẹ kêu, lại không thể tránh được.

“Cho dù là ngươi, cũng không thể chạm vào hắn.” Thời điểm gương mặt tuyệt mỹ nhắc tới “Hắn” hòa hoãn đi rất nhiều. Nguyệt Lam, ngươi cẩn thận ngẫm lại đi, ta cho ngươi thời gian. Cung Du Lạc hờ hững bỏ đi, đi ra cây số, không còn cảm giác được khí tức của Duẫn Nguyệt Lam nữa.

Ra cây số, liền vô pháp cảm ứng. Duẫn Nguyệt Lam đạm cười, Lạc Lạc ngươi đi có phải rất đoạn tuyệt rồi không.

“Lam Lam? Ngươi rốt cuộc làm sao vậy.” Thất Nguyệt Quỳ thấp giọng hỏi.

Duẫn Nguyệt Lam tiếp tục cười, “Nguyệt Lam vừa thấy trên lôi đài không có gì đáng xem cả, được rồi, Tiểu Quỳ, Nguyệt Lam với ngươi đã lâu không trò chuyện rồi. Mấy ngày này cùng ngươi đi shoping đi.”

Thất Nguyệt Quỳ dường như rất không đồng tình lãnh ngôn lãnh ngữ: “Nói, Lam Lam, rốt cuộc ngươi với Cung Du Lạc làm sao rồi. Ngươi tên trọng sắc khinh bạn này lại nhớ đến ta? Không nói thì không có cửa đâu.”

Duẫn Nguyệt Lam vẫn cười nói: “Được Tiểu Quỳ, Nguyệt Lam cùng Lạc Lạc cãi nhau rồi.”

Thất Nguyệt Quỳ dù có hơi sầu não, vẫn trêu ghẹo nói: ” Lam Lam ngoan, ngươi thành thực như thế nên Tiểu Quỳ đáp ứng ngươi.” Cái khác Thất Nguyệt Quỳ sẽ không hỏi, nếu thực sự là cãi nhau, cấp bậc cãi nhau cũng không tránh khỏi quá cao rồi.

“Ngươi dám không đáp ứng?”

Nếu người khác nhìn thấy chuyện này chắc chắn sẽ hóa đá, Sơ Tinh Trảm cư nhiên đang cười làm lành nói: “Không dám không dám. Tùy thời hoan nghênh ngươi về nhà mẹ đẻ, đứa trẻ gả ra ngoài a ~ ”

“A.” Duẫn Nguyệt Lam cười với Thất Nguyệt Quỳ, chuông cảnh báo của Thất Nguyệt Quỳ kêu gào. Thảm rồi, trêu đùa dường như quá lố rồi, nhìn bộ dạng liền hiểu được sẽ bị tiểu tử này chỉnh rồi.

Duẫn Nguyệt Lam đứng lên, Lạc Lạc, Nguyệt Lam hiện tại không muốn đoán nữa. Lúc gặp lại, ngươi có thể hiểu tâm tình của Nguyệt Lam không? Còn gặp lại nhau không? Nếu khi đó là Nguyệt Lam đi tìm ngươi, ngươi sẽ đến tìm Nguyệt Lam chứ? Duẫn Nguyệt Lam cười khổ.

Trung thu, nguyện viên nhân bất viên.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: