[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập thất chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập thất chương

Đi vào Tu Chính Thành cũng đã một thời gian rồi, ban đầu chủ yếu là vì đấu giá hội mà tới. Nhưng khi ấy lại phát sinh ra rất nhiều bản nhạc đệm nhỏ, Duẫn Nguyệt Lam nhìn NPC lão mụ cùng với Mộ Lộ Du trong trò chơi. Đấu giá hội hiện đã gần kết thúc, đối với Duẫn Nguyệt Lam mà nói, không có ý nghĩa quá lớn.

Lúc trước đến Tu Chính Thành là vì tìm kiếm phối sức thích hợp cho Cung Du Lạc, hiện tại Cung Du Lạc đi rồi. Duẫn Nguyệt Lam cảm thấy rất mệt mỏi. Khi quá thân cận sẽ quên đi khoảng cách, do đó xem nhẹ cảm thụ của người đó. Cho rằng đã quá quen thuộc, không nghĩ đến lại không hiểu nhau. Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, Lạc Lạc, Nguyệt Lam không cảm nhận được ngươi nữa rồi. Ngươi quả nhiên đi rất xa rồi a.

Sẽ không hối hận? Duẫn Nguyệt Lam lắc đầu. Vấn đề là thời gian sớm hay muộn mà thôi, bất quá sợ hãi rụt rè như thế không phải là phong cách của Duẫn Nguyệt Lam. Lạc Lạc, lúc trước khi ngươi đáp ứng Nguyệt Lam, nên có chuẩn bị bị Nguyệt Lam dây dưa mới phải.

Lam Lam, đang suy nghĩ gì thế.” Thất Nguyệt Quỳ cẩn thận hỏi, rất sợ nói nhầm làm Duẫn Nguyệt Lam khổ sở.

Duẫn Nguyệt Lam vẫn tiếu ý ấm áp như xưa, nói: “Tiểu Quỳ, Nguyệt Lam nào có suy nghĩ gì. Đơn giản là nhìn thành trì này mà thôi.”

Lam Lam đi dạo qua chưa? Tu Chính Thành rất lớn nha.”

Duẫn Nguyệt Lam phe phẩy ngân phiến, ngó quanh bốn phía, hỏi ngược lại: “Tiểu Quỳ đi dạo qua chưa?”

Thất Nguyệt Quỳ đối với việc Duẫn Nguyệt Lam không đáp mà hỏi ngược lại cảm thấy rất bất đắc dĩ, “Là ta hỏi ngươi trước mà, Lam Lam. Tiểu Quỳ tự nhiên là đi rồi.”

Tiểu Quỳ có một nơi khẳng định ngươi chưa đi qua.” Duẫn Nguyệt Lam bí hiểm, dưới sự thúc giục của Thất Nguyệt Quỳ nói, “Địa lao.”

Lam Lam đi rồi?” Thất Nguyệt Quỳ học bộ dạng của Duẫn Nguyệt Lam.

Duẫn Nguyệt Lam lắc đầu, “Đương nhiên cũng chưa đi qua rồi.”

“Khách quen của chủ quản còn chưa đi qua, Tiểu Quỳ ta làm sao mà đi qua được.” Thất Nguyệt Quỳ nói.

Duẫn Nguyệt Lam không lên tiếng, che phiến cười vui vẻ. Bộ dạng đó làm Tiểu Quỳ còn vui vẻ hơn, không giống một Sơ Tinh Trảm người nghe đã sợ mất mật kia, có vài phần dáng dấp nữ nhi. Trong lòng Duẫn Nguyệt Lam, là vạn phần vui sướng vì Thất Nguyệt Quỳ tìm được người nàng thích. Mục Lân kia cũng không tồi, thế nhưng Thất Nguyệt Quỳ rất hiếu thắng, không thể dễ dàng chấp nhận.

“Lam Lam ~” Thất Nguyệt Quỳ trêu chọc hắn, “Ngươi rốt cuộc có ý gì. Tiểu Quỳ buồn cười như vậy sao?”

Duẫn Nguyệt Lam có chút nghiêm túc thu hồi phiến tử, nghiêm túc nói: “Tiểu Quỳ, Nguyệt Lam đang suy nghĩ nam nhân bà như Tiểu Quỳ đây làm thế nào mà gả đi được, hảo đau đầu. Con gái mười sáu đẹp như hoa, Tiểu Quỳ không phải mười sáu rồi sao, sao còn chưa có bạn trai.”

Thất Nguyệt Quỳ giật giật khóe miệng, khiêu khích dùng ngón tay gõ gõ trực đao Sơ Tinh sau lưng, mắng to: “Ngươi một lão nam nhân cũng chưa gả ra ngoài, chạy tới nhà mẹ đẻ còn dám nói Quỳ tỷ tỷ ta.”

“Tiểu Quỳ, nếu Nguyệt Lam già theo lời ngươi, Quỳ tỷ tỷ ngươi không phải càng già thêm sao? Tỷ tỷ không gả đệ đệ làm sao cưới được, Tiểu Quỳ thật đúng là ngốc.” Duẫn Nguyệt Lam ha ha cười.

Thất Nguyệt Quỳ tự biết miệng lưỡi chiếm không được tiện nghi, không tiếp tục đấu với Duẫn Nguyệt Lam nữa, bằng không đến cuối cùng, không phải bức nàng kích động rút Sơ Tinh là không được. Ngẫm lại mình lần trước giễu cợt hắn một chút, lại không sợ chết tiếp tục cười hắn, đã bị Duẫn Nguyệt Lam nói đến… Hảo oan uổng.

“Bây giờ ngươi muốn mua cái gì?” Duẫn Nguyệt Lam giả đò tò mò mở to hai mắt, đơn thuần không gì sánh được.

Thất Nguyệt Quỳ buồn bực, “Ngươi chưa thấy qua sao, lương khô, ăn trên đường.”

“Sao không mua thức ăn làm tay, trên đường ăn thế nào. Hơn nữa nhìn qua liền thấy siêu cấp ăn không ngon.” Duẫn Nguyệt Lam nói.

Thất Nguyệt Quỳ hỏi: “Lam Lam, ngươi muốn nói cái gì.”

“Đừng mua, trên đường nhìn cho kỹ đã.”

“…” Thất Nguyệt Quỳ trầm mặc.

Duẫn Nguyệt Lam nói tiếp, “Huống chi nếu đã mua, cũng phải mua đồ ngon chứ. Ừm, nhìn loại này này, vị đạo cũng không tệ lắm. Loại này, cũng khá ngon. Mỗi loại đều mua một chút đi, thay đổi khẩu vị sẽ tốt hơn.”

Thất Nguyệt Quỳ nhìn theo hướng Duẫn Nguyệt Lam chỉ qua, lập tức một trận mồ hôi lạnh. Thật lâu sau, Thất Nguyệt Quỳ nghẹn ra một câu: “Cung Du Lạc thế nào dưỡng được ngươi, Tiểu Quỳ ta rất muốn biết tâm tình của hắn.”

Không đợi Duẫn Nguyệt Lam mở miệng, Thất Nguyệt Quỳ lập tức lại như cáu giận nói: “Lam Lam, sau này ngươi đừng về nhà mẹ đẻ. Cung Du Lạc ở đâu, chạy theo hắn luôn đi. Tiểu Quỳ ta làm sao nuôi nổi Duẫn Nguyệt Lam ngươi.”

Vài loại cao điểm mà Duẫn Nguyệt Lam chỉ, toàn bộ có ngoại hình tinh xảo, vị rất ngon, giá cả sang quý. Về mặt khác, những thứ này đều phải chuẩn bị, phải bỏ chút thời gian chờ đợi. Thất Nguyệt Quỳ hết chỗ nói rồi, chiếu theo ngữ khí của Duẫn Nguyệt Lam mà nói bất quá chỉ là chuyện bình thường nhất mà thôi, xem bộ dạng lãnh khốc của Cung Du Lạc, lại có thể bỏ ra mấy ngày trời chuẩn bị những tiểu ngoạn ý này. Những cao điểm này cần phải đặt mới có, lo lắng đến tình huống của Duẫn Nguyệt Lam, Thất Nguyệt Quỳ muốn cho Duẫn Nguyệt Lam vui vẻ, nơi nơi để hắn đi giải sầu, nghĩ vậy cũng không sinh khí nữa, đi đặt những cao điểm đó chuẩn bị hai người tiếp tục lưu lại Tu Chính Thành hai ngày.

Thế nhưng Thất Nguyệt Quỳ bất ngờ chính là, điếm chủ chỉ để nàng đợi một chốc lất, sau lại giao cho nàng một thực hạp tầm thường.

“Này?”

Điếm chủ khuôn mặt tươi cười đón khách, “Vừa vặn có sẵn, cô nương đến rất đúng lúc.”

Thất Nguyệt Quỳ lập tức không nói gì thêm, vận khí tốt đến nàng không thể tin được, lập tức nghĩ tới nói: “Cảm tạ người kia giùm.”

“Cô nương ngươi đây là…”

Thất Nguyệt Quỳ mặt lạnh như thường, “Ngươi hiểu. Ngươi cứ nói thế với người kia.”

Điếm chủ cười lắc đầu, “Thứ tại hạ ngu muội, không hiểu cô nương đang nói gì “

Thất Nguyệt Quỳ thanh toán bạc, đem thực hạp bỏ vào ba lô.

Duẫn Nguyệt Lam đợi bên ngoài, thấy Thất Nguyệt Quỳ đi ra, lắc lắc phiến tử.

“Đi đây đi đây, đãi ngộ của Lam Lam ngươi thật tốt, Tiểu Quỳ còn chưa từng được hưởng thụ như thế, ăn hết những thứ này.” Thất Nguyệt Quỳ bắt được cơ hội muốn trêu chọc Duẫn Nguyệt Lam, bù đắp bi thương trong lòng nàng? …

Duẫn Nguyệt Lam vô vị, “Tiểu Quỳ ngươi là không biết chiếu cố bản thân, đi tìm một người biết chiếu cố ngươi đi. Sớn gả ra ngoài sớm an tâm.”

“Lam Lam, Tiểu Quỳ biết sai rồi, ngươi đừng nói nữa. Ngươi đi quan tâm bản thân đi, Tiểu Quỳ nhức đầu.” Thất Nguyệt Quỳ làm biểu tình nhức đầu.

Duẫn Nguyệt Lam cười, Tiểu Quỳ là đang thay đổi hay đồng ý mở rộng trái tim với hắn? Hắn không biết quá khứ của Thất Nguyệt Quỳ, ngoại trừ cười tin tưởng, cười chúc phúc ra không cách nào giúp được gì. Duẫn Nguyệt Lam không có khả năng tính toán như Thủy Linh, đơn giản đem Thủy Linh bán cho Nhan Đình Kha, dù sao Thất Nguyệt Quỳ một chút cũng không ngốc.

Thế nhưng, Duẫn Nguyệt Lam lại nghĩ, ta có phải nhàn rỗi đến hoảng rồi không, theo như Tiểu Quỳ nói, Lạc Lạc ngươi chạy lại rất nhanh đó…

Sau khi bọn họ ly khai, trong nội đường có nhân ảnh từ từ đi ra. Trên tường thành, băng mâu ám tử yên lặng nhìn hai người đã đi xa, liễm hạ mâu, trống rỗng.

 Bay đi, thần tình khó hiểu, lặng im một chút, bay nhanh hướng ngoài thành vọt ra, đảo mắt không còn thấy tàn ảnh.

Tu Chính Thành đứng sừng sững ở xa xa, trở thành quá khứ.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: