[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập bát chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập bát chương

Trăm hoa rực rỡ, xinh đẹp thì sao? Không có người ngắm, chúng đua nở có phải rất đáng thương hay không?

Bươm bướm bay lượn, lưu luyến trong bụi hoa. Cảnh sắc tuy mỹ lệ, nhưng Duẫn Nguyệt Lam đi trên đường nhỏ, lại lắc lư lảo đảo. Sau khi rời khỏi Tu Chính Thành, hắn liền cùng Thất Nguyệt Quỳ du sơn ngoạn thủy.

Thất Nguyệt Quỳ đối với hoa cỏ rất yêu thích, những nơi xinh đẹp trong Huyễn U, nàng đều là khách quen. Vừa vặn Duẫn Nguyệt Lam tâm tình bất hảo, Thất Nguyệt Quỳ liền dẫn hắn đến những chỗ này giải sầu, dù sao thất tình cũng sẽ không chết người, qua vài ngày đau xót sẽ toàn bộ tiêu tan.

Duẫn Nguyệt Lam tìm một nơi, không để ý bùn đất liền ngồi xuống phát ngốc. Hồng Diệp chạy lên phía trước, vui vẻ chạy khắp nơi, lăn lộn khắp chốn.

Duẫn Nguyệt Lam thấy nó vui vẻ, cong lên khóe miệng. Mấy ngày trước, hắn giận chó đánh mèo lên Hồng Diệp, Hồng Diệp thường thường sẽ bất giác lùi bước, hắn nhìn mà có chút đau lòng.

Thất Nguyệt Quỳ ở bên cạnh, cũng không tới gần Duẫn Nguyệt Lam, cách một khoảng xa xa đơn độc ngồi xuống. Hai người đều có tâm tư riêng, ai cũng không muốn quấy rầy ai.

Từ lúc Thượng Nhiên Ai tặng địch [Sáo] tới nay, danh tiếng của Duẫn Nguyệt Lam liền gia tăng, làm người đồng hành của Cung Du Lạc, lại càng bị chú ý nhiều hơn. Nhờ phúc của hai người đó, hào quang của Duẫn Nguyệt Lam bị che lấp ghê gớm. Thông thường người khác nghĩ đến ba chữ Duẫn Nguyệt Lam, lập tức sẽ nghĩ đến: Yêu, đây không phải là người Tiêu Tương Tử thích sao? Nha, dường như Minh Uyên Huyết Sát cùng hắn quan hệ rất không tồi. Còn có, hắn thực sự đi cùng Minh Uyên Huyết Sát a, vì sao. Được rồi, đây không phải “Đệ nhất mỹ nam tử” trước đây, hiện tại là “Ngọc Hồ Công Tử” sao?

Thất Nguyệt Quỳ cho Duẫn Nguyệt Lam xem bảng đơn bát quái, đa số đương sự xem hắn thuần túy là chuyện cười tiêu khiển. Theo hắn nói, cái miệng sinh trưởng trên người người khác, ngươi có thể khống chế người khác nói gì sao? Thấy thì thôi đi, chân chính sai lầm không phải là khách xem, có cơ hội điều tra “Song Đồng” là được.

Gió mát hiu hiu, đưa tới hương hoa nồng nàn.

Tay áo bỗng khẽ động, trà mâu trong suốt hơi bừng tỉnh, liếc mắt nhìn thứ phát sinh động tĩnh. Hồng Diệp cái miệng buông ra cổ tay áo của hắn, tròn vo co lại một cục, giống như trái cầu lăn đến trên hai đùi duỗi thẳng của Duẫn Nguyệt Lam, tiếp theo bổ nhào vào lòng Duẫn Nguyệt Lam. Chộp lấy hoa nhỏ trên móng vuốt như đang hiến bảo nâng lên, con mắt ướt ướt ngửa mặt nhìn Duẫn Nguyệt Lam.

“Hồng.” Duẫn Nguyệt Lam mở miệng cười, thanh âm nhẹ nhàng như mê hoặc, “Đây là cho Nguyệt Lam sao?”

Hồng Diệp gật đầu.

Duẫn Nguyệt Lam nhận lấy, cẩn thận ngửi, thỏa mãn nâng mắt lên. Hồng Diệp lăn lộn một trận, hiển nhiên là mừng rỡ. Duẫn Nguyệt Lam cười ha hả, dường như tán thưởng vuốt lông mềm mại của Hồng Diệp. Chiếm được khen ngợi, Hồng Diệp nhảy nhót làm nũng. Duẫn Nguyệt Lam cũng tùy nó, không đuổi nó xuống. Một người một hồ đùa đến thống khoái.

Trong mắt Thất Nguyệt Quỳ có chút hâm mộ nho nhỏ, không khỏi cũng muốn dưỡng một con huyễn thú. Thỉnh thoảng cùng huyễn thú đùa giỡn cũng không tồi, nhưng để gặp được huyễn thú thuộc về bản thân cần có bao nhiêu khó khăn. Huyễn thú đòi hỏi phải quan tâm chăm sóc, sau khi nuôi dưỡng không được vứt bỏ, phải phụ trách với huyễn thú. Cảm tình của chủ nhân, ảnh hưởng đến độ cấp của huyễn thú. Nhưng thấy Duẫn Nguyệt Lam và Hồng Diệp như vậy, Thất Nguyệt Quỳ tâm tình cũng mềm mại theo.

Duẫn Nguyệt Lam bỗng nhiên giơ tay, Hồng Diệp bị tung ra ngoài, quăng ngã trên đất cái miệng gặm bùn. Thấy vậy, hắn thấp giọng tràn đầy trêu cợt nói: “Hồng, tư thế của ngươi không xấu đâu.”

Hồng Diệp phun bùn trong miệng ra, vội vã chạy về hướng y phục của Duẫn Nguyệt Lam mà cọ. Cọ xát hai cái, có chút sạch sẽ lại lăn về tiếp tục cọ, giống như muốn trả thù hành vi ác liệt của chủ nhân. Duẫn Nguyệt Lam không quá chú ý, chỉ dùng ngón tay gõ đầu của nó, hung hãn quẳng xuống. Thế nhưng Cung Du Lạc không ở đây, Duẫn Nguyệt Lam lại không bị vây trong trạng thái tức giận, Hồng Diệp nào chịu nghe lời, tia ý thức bướng bỉnh quay lại bạo phát ra, giỡn đến một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

“Đi, đừng náo loạn nữa. Nguyệt Lam sắp sinh khí rồi đó.” Duẫn Nguyệt Lam đẩy nó ra, thâm trà đồng tử vẫn xem nhẹ chớp động.

Hồng Diệp kháng nghị kêu vài tiếng, thấy hồ điệp bay qua, cũng đuổi theo vỗ bướm. Hồng Diệp đuổi đuổi, té ngã vài lần, lại không sợ đau tiếp tục chạy.

Thất Nguyệt Quỳ xúc cảm, “Lam Lam vận khí thực sự không tệ, huyễn thú thú vị như thế cũng để ngươi gặp phải.”

Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ gật đầu, “Vận khí của Nguyệt Lam không phải Tiểu Quỳ có thể so được đâu.”

“Đừng tưởng khen ngươi một câu thì ngươi lại phân không rõ đông tây nam bắc.” Thất Nguyệt Quỳ thanh âm bị gió thổi đi, biểu hiện tận lực bị xem nhẹ.

Duẫn Nguyệt Lam khóe miệng khẽ nhúc nhích, trực tiếp ngã xuống trên mặt cỏ. Bầu trời mây trắng từng cụm, trong không khí trận trận hương hoa, ấm áp rực rỡ, làm cho người ta ngáp dài. Nhắm mắt lại, gió thổi thư thích lướt qua. Lạc Lạc, an an tĩnh tĩnh quên đi huyết tinh, ngươi không vui sao? Quên đi huyết tinh, ngươi không năng thể sao?

Nguyệt Lam sẽ trêu chọc ngươi đáng ghét, thế nhưng ta sẽ không xin lỗi đâu, lúc gặp lại ngươi còn không hiểu lời ta, ta cũng sẽ không đi, sẽ không cho ngươi đi. Ta đuổi theo mệt mỏi rồi, ở bên cạnh ngươi ngươi một ngày nào đó sẽ minh bạch tâm ý của ta.

“Lam Lam.”

Duẫn Nguyệt Lam không mở mắt ra, chậm rãi thiếp đi.

Ly khai nhiều ngày như vậy, ngươi chưa đi tìm Nguyệt Lam sao, không có truyền thư, không có cảm ứng, ngươi quả nhiên đi rất xa rồi. Lạc Lạc, một mình ngươi, ngươi sẽ cảm thấy cô đơn.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: