[VDCHUHG] – Đệ ngũ thập cửu chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ ngũ thập cửu chương

 

Dãy núi bao quanh, trèo lên cao mà nhìn, tầm mắt so với thường ngày càng thêm bao la. Cơn mưa vừa trút, tro bụi lắng đọng xuống, không khí so với trước lại càng mát mẻ hơn vài phần. Sau nhiều ngày dạo quanh trong hoa cốc, Thất Nguyệt Quỳ đề nghị tới đây ngắm nhìn sơn cảnh. Trên lối nhỏ trong núi, tùng trúc được trồng dọc theo đường đi, mùi bùn đất phảng phất toả ra, ngoại trừ hai người, không còn âm thanh.

 

Mưa ngừng, trúc xanh được tẩy rửa, màu xanh càng thêm tràn trề. Duẫn Nguyệt Lam nâng sa song [ Màn cửa sổ bằng lụa mỏng ], cười nhạt, ôm Hồng Diệp ra ngoài đi dạo. Hồng Diệp hai ngày này thường được vây trong trạng thái hưng phấn, dường như mọi thứ đều xem không đủ. Cảm nhận được cảm thụ của Hồng Diệp, Duẫn Nguyệt Lam liền mang nó ra ngoài chơi.

 

Duẫn Nguyệt Lam bước chân chậm rãi, tùy ý mà đi. Hồng Diệp sớm đã từ trong lòng hắn nhảy đi, chạy đến phía trước, khi thì dừng lại, chờ Duẫn Nguyệt Lam đến gần, lại cấp tốc chạy đi.

 

Tâm càng thêm tĩnh. Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, đem suy nghĩ hỗn loạn để sang một bên. Ở đây, cùng nơi nào đó thật sự rất giống nhau. Hiện tại theo Hồng Diệp quẹo trái rẻ phải, lại không nghĩ rằng vạn nhất lạc đường nên làm gì bây giờ.

 

Tiếng tiêu, quanh quẩn trong cốc. Duẫn Nguyệt Lam ngừng chân mà đứng, không nghĩ tới còn có người nhàn tình nhã trí như thế, tìm được nơi này. Tiếng tiêu tinh tế, lại đột nhiên khốn đốn mỏi mệt. Người như vậy, không gặp cũng được. Nhưng Hồng Diệp không biết suy nghĩ của Duẫn Nguyệt Lam, vẫn nơi nơi chạy loạn.

 

“Hồng?” Hồng Diệp sớm đã chạy đến đầu kia, hướng về phía hắn lắc lắc móng vuốt.

 

Vô pháp, không thể làm gì khác hơn là đuổi theo. Hồng Diệp chạy nhanh, Duẫn Nguyệt Lam đuổi càng nhanh hơn, hắn gia tăng tốc độ, Hồng Diệp lại càng co giò dung sức phi nhanh, đến cuối cùng lại giống như một trận chiến truy đuổi chẳng ra gì cả. Nhánh cây ào ào vang lên, tiếng tiêu du dương liền rối loạn. Duẫn Nguyệt Lam thở dài, “Tới thì cũng đã tới , người kia sẽ không dễ chọc đâu.”

 

Chờ một lát, sâu trong rừng, từ từ xuất hiện nhân ảnh. Bạch y nhẹ nhàng tung bay, mi nhãn đạm đạm mang mang như sơn vụ lượn lờ, tư nhan vô trần.

 

Duẫn Nguyệt Lam chấp tay, “Vị nhân huynh này hảo.”

 

Người nọ không lập tức trả lời, ánh mắt trong suốt yên tĩnh nhìn Hồng Diệp, lại nhìn về phía Duẫn Nguyệt Lam.

 

“Nếu đã tới đây, vị huynh đài này sẽ không đuổi người quan khán chứ?” Duẫn Nguyệt Lam cười nhẹ.

 

Người nọ lắc đầu, “Đây không phải đất của ta, ngươi ta đều là khách.” Tiếng nói trầm thấp lưu chuyển, làm Duẫn Nguyệt Lam nghĩ tới âm sắc đặc biệt của piano.

 

“Nếu cũng là khách, vậy không nên lòng mang sát ý mà đến.”

 

“Ta không thích mất hứng. Có thể đi qua Bát Quái trận kia, ta biết ngươi không đơn giản.” Người nọ nói.

 

Hồng Diệp không vui che ở trước người Duẫn Nguyệt Lam, khí tức của người này làm trực giác của nó nhớ tới tên hỗn đản nào đó. Hồng Diệp đặc biệt sợ hãi. Duẫn Nguyệt Lam ngược lại dị thường hoài niệm, Cung Du Lạc, cũng là khí tức như vậy—— âm lãnh, điên cuồng, thị huyết, ngạo nghễ.

 

Người nọ thấy Duẫn Nguyệt Lam cười, chẳng biết suy nghĩ ra sao cũng cười theo, gương mặt không chút bụi trần nhuộm đẫm một tầng tà mị yêu dị, con ngươi thâm thúy, chăm chú nhìn vào Duẫn Nguyệt Lam. Hình ảnh đẹp như thế, vốn nên lệnh nhân ngây ngất. Chỉ tiếc, Duẫn Nguyệt Lam cười càng ngày càng sâu, chỉ tiếc a, sát khí lớn như vậy, lãng phí hình tượng như tinh linh này.

 

“Ngươi một chút cũng không sợ?” Người kia hỏi Duẫn Nguyệt Lam, nhưng Duẫn Nguyệt Lam biết hắn không cần thiết chờ nhận được đáp án. Giết không tha, là ý tứ chân chính của người nọ.

 

Ôm lấy Hồng Diệp, vuốt ve cơ thể vì khẩn trương mà căng thẳng của nó. Hồng Diệp định lực không đủ, khắc chế không được sợ hãi mà dẫn đầu bổ nhào khiêu khích, bằng kinh nghiệm chiến đấu hiện nay của nó, khó trách sẽ gặp kết quả tốt. Người nọ dường như nhìn thấu ý đồ của Duẫn Nguyệt Lam, dung nhan yêu mỵ phệ nhân lại như hoa sen nở rộ, thanh lệ không gì sánh được.

 

Duẫn Nguyệt Lam thu liễm tầm mắt, tiếu dung tiêu chuẩn hiện ra, nói rằng: “Nếu sợ ngươi mà buông tha cho chúng ta, vậy sợ cũng được. Vấn đề này có ý nghĩa sao?”

 

“Ngươi không nhận ra ta?” Người nọ tự phụ hai tay vòng ngực, như chế giễu hỏi lại.

 

Duẫn Nguyệt Lam vẫn là biểu tình, “Vậy ngươi không nhận ra ta?”

 

Đều là khách quen trên bảng đơn, Duẫn Nguyệt Lam cũng không tin người này sẽ không buồn chán thỉnh thoảng nhìn tin tức bát quái, cho dù bản thân hắn không xem, cũng còn nhiều người sẽ ghé vào lỗ tai hắn nhắc tới. Người chưởng quản bang phái, không có nhân lực dưới tay, đều là kẻ không có tích sự gì. Không khéo, nhân vật trước mắt này có thể là ngoạn gia khó giải quyết nhất.

 

Nghe được câu trả lời, người nọ cầm lấy ngọc tiêu, chưa tiếp xúc với môi, tiêu âm đã nổi lên. Âm điệu trầm úc bi quan, mang theo vô tình băng lãnh thấu xương, như vì đối thủ mà thổi, lại như là vì chính hắn.”Ngọc Hồ Công Tử, toàn lực ứng chiến đi.”

 

Thượng Quan Ngân danh Thượng Quan Ngân Nguyệt, đứng thứ hai trong bảng cấp bậc, bang chủ Thượng Quan thế gia. Duẫn Nguyệt Lam nhàn nhã lay động phiến tử, đối diện với công kích luân phiên, dựa vào “Ly Ẩn” mà nhẹ nhàng né tránh, toàn lực né tránh công kích chặt chẽ của Thượng Quan Ngân. Trực giác ứng chiến hoàn mỹ, lịch sử chiến đấu phong phú, còn có ngoan độc tàn nhẫn không giết chết địch nhân không bỏ qua kia, thực sự rất giống Cung Du Lạc. Duẫn Nguyệt Lam nhếch lên khóe miệng, tiến nhập trạng thái “Thanh Thánh Chi Tâm”.

 

Cảm quan càng thêm nhạy cảm, đem nhất cử nhất động của đối thủ hoàn toàn nắm trong tay. Chống lại Cung Du Lạc, hắn cũng chưa từng khẩn trương yếu thế, đối mặt với Thượng Quan Ngân, càng không có gì e ngại. Nếu như sợ loại sát tinh này, Duẫn Nguyệt Lam hắn đã sớm từ bên người Cung Du Lạc chạy đến ngay cả ảnh cũng không thấy rồi.

 

Giữa sơn lâm không người, thỉnh thoảng truyền ra thanh âm va chạm của kim mác, rồi lại đi vào tĩnh mịch. Hai thân ảnh đều khinh xảo [Nhẹ nhàng. Khéo léo ] như nhau, gió lớn lên, trúc diệp rì rào rơi, phiêu tán như bươm bướm tung bay.

 

Nơi xa xa truyền đến từng hồi tiếng đàn, kích động tình cảm nhuyễn nhược trong long người kia.

 

“Ngươi rất thú vị, Duẫn Nguyệt Lam, sau này còn gặp lại.” Kiếm khí tản ra bốn phía, người huyết chiến như yêu tà đánh được một lúc sau liền thuc môn thục lộ [ Quen đường quen lối ] thối lui. Duẫn Nguyệt Lam định tâm, giãy thoát ra khỏi ảnh hưởng của tiếng đàn. Đàn này, cùng tiếng địch của Thượng Nhiên Ai giống nhau đến kỳ diệu, tất cả đều là lợi khí ngăn địch, chắc hẳn là người của Thanh Âm Thủy Tạ.

 

Ý nghĩ vừa chuyển, kiếm tiêu đều tuyệt [Ngoan tuyệt], đó chính là Thượng Quan Ngân danh dương thiên hạ. Duẫn Nguyệt Lam cười, vươn tay, vài nhánh trúc rơi vào trong tay, lưu ly trà mâu tối lại, giơ tay lên, phát đi theo gió. Rừng trúc bị thổi bay nổi lên tiếng xào xạc, vang lên liên miên. Tỉ mỉ nghe, có cái gì đã thay đổi.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: