[VDCHUHG] – Đệ lục thập nhất chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ lục thập nhất chương

 

 

Lúc Duẫn Nguyệt Lam muốn vươn tay, đôi mắt ám tử chìm vào vũng bùn. Một cảm giác thương cảm tăng lên, thổ linh thạch, mộc linh thạch về tay hắn. Nơi của bạch cốt, chỉ lưu lại một khỏa châu tử [ Trân châu ] trong

 

>Lặng im một lát, Duẫn Nguyệt Lam nhặt lấy viên châu tử, cảm giác lành lạnh từ lòng bàn tay khuếch tán ra. Xung quanh lại thay đổi, gió thu biến thành màu đỏ như lửa thiêu đốt. Ngón tay thon dài cầm lấy châu tử, dùng hết khí lực. Nữ nhân đáng ghét kia, cư nhiên cảm… Cảm biến hóa thành hình dạng Cung Du Lạc chết trước mặt hắn. 

Tâm đột nhiên cảm thấy khó chịu, chỉ là bề ngoài tương đồng, không phải là một người đúng không? Trên gương mặt không cười tràn ngập cảm tình khó hiểu. Trong đầu chợt xuất hiện vài hình ảnh. Nữ nhân mỹ lệ cuồng loạn khóc lóc, chửi bới, điên cuồng nguyền rủa. Mà bóng lưng kia vẫn rất quyết tuyệt. Son phấn dày đặc, lúc trở mặt, ôn nhu liền không có lý do để tồn tại. Không có lời nói quan tâm, oán hận bởi vậy mà sinh. Nàng đang hận, hận nam nhân kia yêu người tỷ tỷ song sinh, nàng đang cười, ác độc tiến hành trả thù. Nàng chỉ còn lại hồn phách, lưu lại nước mắt thống khổ.
Đem hạt châu ném vào ba lô, Duẫn Nguyệt Lam diện vô biểu tình. Yêu một người, thì có lý do quang minh chính đại thương tổn sao? Lạc Lạc, ngươi nói cho Nguyệt Lam biết đáp án thế nào đi. Ngươi hiện tại có nhớ Nguyệt Lam không?

Như có tâm sự đi trong làn gió đỏ, đem phòng bị toàn bộ buông xuống. Duẫn Nguyệt Lam gần như thất hồn lạc phách, Hồng Diệp tỉnh dậy, nhảy xuống đất. Nhìn Hồng Diệp chạy như bay, không khỏi mỉm cười, vừa bị thương lại còn hiếu động như thế.

 

Nơi này vẫn còn nguy hiểm, Duẫn Nguyệt Lam tin tưởng trực giác, Hồng Diệp lại dựa vào bản năng.

 

Tiếng chim thanh thúy, gương mặt tuyệt mỹ đã hòa hoãn hơn. Lại một thế ngoại đào nguyên, sao trước đây đi cùng Lạc Lạc lại không tìm ra nhỉ. Đúng rồi, Lạc Lạc thích chính là giết chóc, không phải những thứ này. Con ngươi ôn nhuận hiện lên vài phần âm u. Từ khi nào, hắn lại chấp nhất những thứ này. Duẫn Nguyệt Lam thở dài, phát hiện bản thân không thích hợp. Giả bộ thản nhiên, thử kiên quyết, hiện tại toàn bộ nghĩ sai rồi. Săn sóc có lẽ là thương tổn tàn nhẫn nhất?

 

Cung Du Lạc thật sự rời đi trước mắt hắn, so với hắn ra quyết định ly khai còn nhanh hơn. Bóng lưng đó, Duẫn Nguyệt Lam vô pháp quên được.

 

Đi trong hoảng hốt, bất giác đã mất phương hướng. Tiểu trúc xuất hiện trong tầm mắt. Ở đây hình như có người ở. Duẫn Nguyệt Lam nghĩ. Gió nhẹ nhàng thổi, thổi đến lòng người tê tê dại dại. Hồng Diệp chạy nhảy khắp núi, thời gian chậm rãi trôi đi. Duẫn Nguyệt Lam ngồi trên ghế nhỏ, tĩnh thần nghỉ ngơi, Hồng Diệp ghé vào trong lòng hắn, đỉnh đạc vươn ra tứ chi, cũng không còn khí lực nháo loạn nữa. Ba trận pháp nọ, đã làm bọn họ quá mệt mỏi.

 

Nghỉ ngơi vài canh giờ, Hồng Diệp bắt đầu bất an. Duẫn Nguyệt Lam trạng thái đã điều chỉnh hoàn tất, không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Nhìn kỹ tòa tiểu trúc này, nếu thật có chủ nhân cũng có vẻ quá rách nát rồi. Tay trắng noãn chùi viền cạnh ghế, cười “A a”. Chỉ thấy trên tay dính một lớp bụi dày, đã nói cho Duẫn Nguyệt Lam biết tòa tiểu trúc này đã bị quên lãng trong lịch sử.

 

Buồn chán nhìn bên cạnh, Duẫn Nguyệt Lam đứng dậy. Ngây ngốc như vậy, cũng không tốt lắm. Dẫn phách châu trong ba lô tự động xuất hiện, phát ra ánh sáng trước mặt Duẫn Nguyệt Lam, bay vào sâu trong rừng. Duẫn Nguyệt Lam đuổi theo, phá tan những áng mây trôi ở lưng chừng núi. Mây trắng ánh nhuộm, dẫn phách châu liền tối sầm, rơi xuống mặt đất, lăn về phía trước Duẫn Nguyệt Lam.

 

Duẫn Nguyệt Lam không nhặt nó lên, trước mặt hắn là một bóng lưng. Tóc đen tán ở sau người, y phục đỏ sậm màu sắc so với lá phong đỏ càng thâm trầm hơn. Đỏ tới cực điểm, mới biến thành màu đen.

 

Duẫn Nguyệt Lam cười thầm, thế nào lại có người.

 

“Ngươi là ai? Có thể phá trận đó.” Đợi một chút, người nọ cũng đã nói chuyện, bình bình đạm đạm.

 

Duẫn Nguyệt Lam thanh âm nhu hòa, “Ta là Duẫn Nguyệt Lam, ngươi một mình ngồi ở đây không cô đơn sao?”

 

“Vậy, ngươi dẫn ta đi đi. Quá nhiều năm trôi qua, ta cũng mệt mỏi rồi.” Người nọ đứng lên, xoay người, Duẫn Nguyệt Lam lập tức phát ngốc. Người này thật giống Cung Du Lạc, nhưng cảm giác lại khác hẳn. Nói giống, cũng chỉ là ấn tượng đầu tiên, hoàn mỹ vô pháp xoi xét. Lúc nhìn lại, sẽ phát hiện rất nhiều chỗ bất đồng.

 

Đôi mắt màu đỏ gợn nước, mong đợi đáp án. Hồng Diệp nghịch ngợm, chạy tới muốn xông vào người nọ làm nũng, không nghĩ tới bổ nhào vào hư không, đi qua thân thể người nọ, nặng nề ngã trên mặt đất cứng rắn. Duẫn Nguyệt Lam cười đạm, phiến tử nhẹ lay động, “Ngươi là hồn phách.”

 

“Đúng, ta là hồn phách. Ngươi có thể gọi ta là ‘Úc Ly’ .” Úc Ly nói.

 

Úc Ly, đừng đi. Duẫn Nguyệt Lam trong đầu bỗng hiện lên câu nói này, bất lực gào hét, đau đớn như vậy. Úc Ly? Bạch cốt nữ nhân kia nói kẻ phụ lòng kia chính là người này sao. Như vậy người này sao lại ở đây.

 

“Bạch cốt kia đã tiêu tán rồi.”

 

Úc Ly sắc mặt mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn không lấn át được loại dụ hoặc trí mạng này. Nếu Cung Du Lạc là một địa ngục Tu La, Thượng Quan Ngân như một tinh linh nhiễm huyết, như vậy Úc Ly chính là một ác ma thiên sứ. Duẫn Nguyệt Lam khom lưng, nhặt lên dẫn phách châu cũng không thúc giục hắn, để hắn hồi tưởng.

 

“Là ta có lỗi với Thanh Linh.” Úc Ly khổ sở cười, Duẫn Nguyệt Lam lại cảm nhận được đau khổ rõ ràng.

 

Duẫn Nguyệt Lam lắc đầu, thanh âm không linh như được xướng lên, “Là nữ nhân kia quá ích kỷ, ngươi có gì phải xin lỗi.” Biến thành Cung Du Lạc, giả mạo hình ảnh trong ký ức của người khác, có gì đáng thương cảm. Yên mâu lưu ly rủ xuống, nhớ lại chuyện vừa rồi. Duẫn Nguyệt Lam thở dài.

 

“Nàng trước đây không phải như thế, rất đơn thuần, rất vui vẻ.” Úc Ly kể đến đây, liền rất vui vẻ, “Bình thủy tương phùng, trở thành tri kỉ. Chúng ta đã từng là hảo hữu người người cực kỳ hâm mộ.”

 

“Hảo hữu?” Duẫn Nguyệt Lam hỏi ngược lại.

 

Úc Ly không lưu ý, “Là hảo hữu, ba người hảo hữu, còn có tỷ tỷ song sinh của Thanh Linh. Niên thiếu điên cuồng, mới bước chân vào giang hồ, không biết trời cao đất rộng, quấy đến võ lâm long trời lở đất.”

 

Duẫn Nguyệt Lam ha hả cười, tưởng tượng cảnh đám NPC kia rút gân mắng to thật là bộ dạng khó coi, cười càng sâu.

 

“Mà ta từ trước đến nay lại không lưu ý tình cảm mà thiếu nữ như nàng ôm ấp, sau cùng đã trở nên như hiện tại.” Úc Ly tràn đầy hối hận.

 

ghe hắn nói xong, Duẫn Nguyệt Lam cười khổ, phát bực: “Vậy ngươi thật biết cách đền đáp, chuyện mượn đao giết người thất đức như vậy, ngươi lại giao cho Nguyệt Lam làm giúp.”

 

“Ngươi…”

 

Duẫn Nguyệt Lam đi tới một bên, nhìn cảnh mây, “Nguyệt Lam có ‘Thanh Thánh Chi Tâm’ .” Cho nên Úc Ly có bao nhiêu lực lượng, hắn có thể cảm thụ được. Con người này, rất mạnh, so với bạch cốt kia càng mạnh hơn.

 

“Trận kia cũng là ngươi bố trí.” Duẫn Nguyệt Lam lại hỏi.

 

“Sao lại nói như vậy?” Úc Ly đứng ở bên cạnh Duẫn Nguyệt Lam, đồng dạng có nghi vấn.

 

Duẫn Nguyệt Lam tiếu dung tiêu chuẩn: “Không có trận, oan hồn bạch cốt kia đã sớm nguy hại nhân gian. Một trận ràng buộc như thế, sẽ không phải chính cô ta an bài đi.”

 

Úc Ly rốt cuộc thừa nhận, “Nhìn thấy Thanh Linh thống khổ như thế, ta cũng không hạ thủ được. Ta nợ nàng rất nhiều, nàng đến một khắc cuối cùng cũng đã mang theo oán hận đi rồi.”

 

“Nếu như Nguyệt Lam không tới, ngươi sẽ làm sao.”

 

“Ta sẽ bồi nàng làm oán linh cả đời, hiện tại nàng đã giải thoát rồi, ta ở nơi này cũng không có ý nghĩa gì.” Hời hợt trả lời.

 

Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, “Vậy Nguyệt Lam mang ngươi đi. Ngươi muốn đi đâu?”

 

“Ngươi đi đâu ta sẽ đi đó, một ngày nào đó ta sẽ nghĩ ra nơi ta muốn đi.”

 

“Ngươi thật đúng là kỳ quái, Nguyệt Lam mang theo một hồn phách ở trên người làm gì. Dẫn phách châu có thể dùng sao?”

 

Úc Ly nhìn biển mây, rừng phong đỏ lại biến, nửa giấu dưới sương trắng, thần sắc lưu luyến trên gương mặt hoàn mỹ thật lâu không dứt. Sau đó, bàn tay vô thực thể của hắn, hướng về phía dẫn phách châu. Đảo mắt liền biến mất bên người Duẫn Nguyệt Lam.

 

Hệ thống nhắc nhở: Dẫn phách châu phát động thành công, ngoạn gia Duẫn Nguyệt Lam thu hồn thành công.

 

Biển mây đột nhiên tản ra, mặt trời mới mọc lên, ngân nguyệt ảm đạm, Duẫn Nguyệt Lam nghe được thanh âm Thất Nguyệt Quỳ kêu gọi, theo tiếng đi tới. Khu rừng phong nọ, là đào hoa nguyên thuộc về Úc Ly, giấu trong biển mây. Hắc ám lập tức đi qua, nhãn thần trong suốt lại thấy được lục ý, thanh âm sàn sạt thổi đi rất xa rất xa.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: