[VDCHUHG] – Đệ lục thập tam chương


ta đã trở lại trong âm thầm lặng lẽ~

Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ lục thập tam chương


Từ ngày đoạn tuyệt tới nay, đã hơn mười ngày, nhưng lúc tái hợp, lại không biết khi nào. Duẫn Nguyệt Lam, ngươi đang ở đâu, vẫn cùng một chỗ với Thất Nguyệt Quỳ sao.


“Minh Uyên Huyết Sát.” Người xuất hiện phía trước, ôm thanh trực đao, ngăn trở lối đi duy nhất.


Ám tử hờ hững, chưa hiện ra bóng ảnh của người nọ, kiếm đã đánh tới.


Đao còn chưa tránh được một kích này, cản trở công kích lấy mạng cường liệt. Thì kiếm thứ hai đã đến, áp lực so với trước còn lớn hơn nữa. Người một thân hắc sắc bó sát người, bất đắc dĩ lui ra phía sau. Lớp vải bố che đi khuôn mặt, chỉ còn lại một đôi mắt xanh lam căm thù nhìn chằm chằm Cung Du Lạc.


Cung Du Lạc tâm không chút xảm xúc, đờ đẫn huy kiếm, chiêu thức thông thấu lưu loát, không chút chau chuốt. Động tác vô vị sẽ không xuất hiện trong kiếm pháp của hắn, kiếm của hắn đại biểu cho cường đại tuyệt đối.


“Nên làm gì bây giờ? Chúng ta đi giúp một tay chứ?” Kẻ mai phục xin chỉ thị đầu mục.


Đầu mục chửi nhỏ vài tiếng, “Đi giúp hắn! Cái gì ‘Thứ Táng’ ! Bất quá cũng như vậy. Cản vài kiếm liền cầm cự không được.”


Những người khác mãnh liệt chạy ra ngoài, còn đầu mục ở phía sau quan sát, không dám đi ra ngoài, “Thứ Táng” cư nhiên cũng giết người của mình.


Huyết hoa liên miên tràn ra, tiên diễm yêu dị.


Dọn dẹp xong đám người nhàn rỗi, lại đem bả đao trực chỉ Cung Du Lạc. Cung Du Lạc từ đầu đến cuối chỉ có biểu tình như nhau, địch nhân có bao nhiêu đều chẳng là gì, chỉ là thêm một ít tội nghiệt mà thôi.


Thế nhưng “Thứ Táng” ở đối diện đột nhiên thu tay, “Không chơi nữa ~ những người đó bội ước trước, nghĩa vụ của ta đã thực hiện hoàn tất, nhiệm vụ hoàn thành.”


Trên dung nhan tuyệt mỹ hiển hiện vẻ khinh miệt, ngoại trừ Duẫn Nguyệt Lam, hắn sẽ không để bất luận kẻ nào đơn phương kết thúc cuộc chiến. Hắn nhẫn Duẫn Nguyệt Lam, nhưng không có nghĩa là sẽ nhẫn người khác. Muốn kết thúc, đem mệnh lưu lại.


Huyết võng trải rộng, thân thể “Thứ Táng” bị chém thành vài đoạn, chìm vào bụi bậm. Bạch quang xuất hiện, thi thể từ từ biến mất.


Đầu mục ẩn núp không dám thở mạnh, nhìn Cung Du Lạc đi ra khỏi tầm mắt, mới dám hít thở từng ngụm từng ngụm.


“Nguy hiểm thật nguy hiểm thật.” Vui sướng sống sót sau tai nạn còn chưa hưởng thụ được bao lâu, mồ hôi lạnh liền bốc lên từng mảnh.


“Đúng đó ~ nếu như Minh Uyên Huyết Sát rảnh rỗi đi xem Hệ thống nhắc nhở, hắn sẽ phát hiện lúc giết ta tội nghiệt không gia tăng nha. Tiểu đường chủ của Thất Kiếm Lâu, vận khí của ngươi thật tốt quá, cũng tránh được một kiếp.”


Đầu mục sợ hãi quay đầu, người che mặt tên “Thứ Táng” nọ vừa chết đi. Nếu muốn từ điểm trọng sinh gấp trở về, cũng phải tiêu tốn vài giờ đồng hồ. Hiện tại hắn lại đang ở đây, lẽ nào…


“Đúng nha, ta chưa chết đó. Thất vọng sao ~ tốt lắm, ta tiễn ngươi một đoạn ~” Thanh âm tà khí cất lên, đầu mục run rẩy phảng phất như thấy lệ quỷ.


“Ngươi. Ngươi, giữa chúng ta còn có hiệp ước.” Đầu mục cứng họng.


“Thứ Táng” nặng nề gật đầu, “Nhưng ta đã làm xong. Bội ước trước chính là các ngươi, tiền ta sẽ tới cửa thu, hiện tại ngươi phải đi chuẩn bị rồi đấy. Ha ha ~ “


Lời còn chưa dứt, miêu đao lưu loát vẽ xuống, thân thể ngắn lùn của đầu mục liền như khí cầu xẹp hơi, biến thành bạch quang. Ngón trỏ chỉ về phía vốn nên là thi thể của “Thứ Táng”, một con bọ rùa hồng sắc bay lên, đậu lên đầu ngón tay của hắn, thấm vào làn da có chút phát xanh của hắn.


“Minh Uyên Huyết Sát, người cũng như tên.” Nới lỏng dây cột tóc, tóc đen dài quá vai phủ xuống, “Thứ Táng” xuất ra một cọng khác, lần nữa cột chắc.


Nhận thấy mùi máu tanh, phượng nhãn mị hoặc nâng lên, hương vị nồng đậm trong không khí, thật lâu không tiêu tan. Có  đối thủ đáng giá quan tâm, Mạc Nhược Tà phi thân đuổi tới địa phương kia. Khung cảnh địa ngục đã được xoát tân, ngoại trừ vết máu chưa tiêu thất nọ. Mạc Nhược Tà có điểm mất hứng, đã tới chậm một bước. Lại nghe được tiếng kiếm thanh thúy, lặng lẽ thất thần đuổi theo.


“Lạc sư huynh.” Mạc Nhược Tà vô thức gọi.


Giang hồ huyết vũ đã hạ xuống, mà người tạo ra tất cả chuyện này, không chút dừng lại tiến về phía trước.


Lạc sư huynh lại đơn độc một mình, không có Duẫn Nguyệt Lam, không có tình. Mạc Nhược Tà đứng đó, trên gương mặt phủ sương tựa hồ hòa tan một chút, trong lòng đúng là có chút mừng thầm. Chợt thấy người chắn trước mặt ở Cung Du Lạc, Mạc Nhược Tà ngốc sững tại chỗ. Tóc dài ngân sắc, làn da nhợt nhạt, còn có nụ cười ôn nhu kia.


Không tự chủ được tới gần, liền nghe được Thượng Nhiên Ai nói: “Ta không muốn đánh với ngươi, Cung Du Lạc, không phải sợ ngươi, là vì Duẫn Nguyệt Lam.”


“Ngươi giết ta thì thế nào, như vậy cũng không tìm được Nguyệt Lam. Như kẻ điên làm toàn bộ võ lâm loạn chuyển, Cung Du Lạc, ngươi thật không coi ai ra gì. Thực lực đệ nhất thì sao, ngươi có thể ngăn cản được bao nhiêu cao thủ hợp công. Một ngày nào đó, ngươi sẽ hối hận về hành động của ngươi.”


“Bộ dạng này của ngươi, thật đúng là sa sút. Cung Du Lạc, ngươi dự định gặp Nguyệt Lam như thế nào. Hắn sẽ tìm ngươi sao? Ngươi sao không đi tìm hắn.”


“Cung Du Lạc, ngày hôm nay ta bại bởi ngươi, nhưng sẽ không phục ngươi. Một người làm người khác thương tâm, có tư cách gì nói thích. Ngươi cư nhiên lại tức giận, ha ha. Là sợ rồi sao.” Nụ cười ôn nhu chứa đựng vô tận châm chọc, “Trêu chọc tiểu bang phái thì sao, khiêu khích Thiết Huyết Minh cũng chẳng là gì, Cung Du Lạc, Thượng Quan thế gia…”


Thượng Nhiên Ai đứng đó, thấy người phía sau Cung Du Lạc, lại là người hắn quen biết. Gương mặt nhợt nhạt ho khan vài tiếng, trong miệng hộc ra huyết. Nắm lấy thân kiếm đang đâm vào thân thể, gắt gao nắm, khắc vào cốt tủy. Nói vẫn chưa hết lời, sinh mệnh đã hết, thân thể đơn bạc hóa thành bạch quang.


Mạc Nhược Tà chống lại yêu mâu huyết tinh của Cung Du Lạc, lãnh đạm nói: “Ngươi cho là ngươi giết Thượng Nhiên Ai rồi, thì sẽ được Duẫn Nguyệt Lam tha thứ?”


“Chuyện của ta, không cần ngươi quản.”


“Ta mới không quản. Duẫn Nguyệt Lam vì một Thất Nguyệt Quỳ mà rời bỏ ngươi, cũng có thể vì một Thượng Nhiên Ai mà ly khai ngươi, hắn có thể vì bất kì kẻ nào, chỉ vì bọn hắn là bằng hữu. Ở trong lòng hắn, ngươi tính là gì?”


“Trong lòng ta, hắn là duy nhất.” Cung Du Lạc chậm rãi mà kiên định nói.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: