[VDCHUHG] – Đệ lục thập tứ chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ lục thập tứ chương


Ngồi mã xa một ngày đêm, Duẫn Nguyệt Lam và Thất Nguyệt Quỳ dừng lại ở một trấn nhỏ. Duẫn Nguyệt Lam xoa vai, tiếng oán giận rất lớn, Thất Nguyệt Quỳ cho dù trầm ổn, cũng bạo phát gân xanh.


“Tiểu Quỳ, đây là mã xa gì vậy. Một đường xóc nảy làm toàn bộ xương khớp như muốn rã cả ra rồi.” Duẫn Nguyệt Lam tiếp tục lải nhải.


Thất Nguyệt Quỳ rất phiền muộn, thấp giọng mắng: “Đang ở trong phúc mà không biết phúc, ngày mai ngươi đi bộ đi.”


“Nguyệt Lam chỉ nói một chút cảm tưởng, Tiểu Quỳ không cần đe dọa Nguyệt Lam như thế chứ.”


Thất Nguyệt Quỳ quay mặt về hướng Duẫn Nguyệt Lam, hừ lạnh một tiếng, “Ai nói giỡn với ngươi.”

Đắc tội áo cơm phụ mẫu, chính là kết quả bi thảm như thế này đây. Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, cười đến tấm lưng run run.

“Lam ~ Lam!”


“Tiểu Quỳ, hình tượng nữ hài rất trọng yếu ~ hình tượng ~~~ ha hả, hình tượng ~~ “


Thất Nguyệt Quỳ hiện lên trạng thái muốn rút gân, vỗ vai Duẫn Nguyệt Lam, “Nhi tử, đừng giáo huấn mụ mụ như thế, cẩn thận sau này không cho ngươi về nhà mẹ đẻ đấy.”


“Tiểu Quỳ đại mụ, Nguyệt Lam muốn nói cho Du di ngươi khi dễ Nguyệt Lam.” Duẫn Nguyệt Lam nhu thuận đáp.


Thất Nguyệt Quỳ không tin: “Ngươi dám. Mẹ ta chẳng lẽ còn tin ngươi sao.”


“Tiểu Quỳ, ngươi nói Du di rốt cuộc sẽ tin ai?” Duẫn Nguyệt Lam mỉm cười thánh khiết, đôi mắt trong suốt như sương, chính là bộ dáng bé ngoan.


Thất Nguyệt Quỳ im lặng, nàng liền biết lựa chọn của lão mẹ nhà mình. Hận! Vì sao nàng lại có mẫu thân như vậy chứ! Quyết định đem nàng gả đi còn chưa nói, lần trước còn giới thiệu nàng với Duẫn Nguyệt Lam. Cũng may bọn họ thông minh, liền giảo hoạt qua cửa. Người nàng thích, đã sớm xuất hiện rồi.


“Tiểu Quỳ, phát ngốc rồi.” Thanh âm mềm nhẹ kéo Thất Nguyệt Quỳ quay về hiện thực.


Thất Nguyệt Quỳ nhìn dung nhan ấm áp của Duẫn Nguyệt Lam, cũng cười, trái tim đóng băng mà nàng bảo hộ bất tri bất giác đã tan rã, nàng nói: “Lam Lam, quan hệ giữa Tuyền di và mẹ ta thực sự phi thường phi thường tốt, thật làm người ta hâm mộ.”


“Nghe nói từ lúc đi học đã kết bạn với nhau, bắt đầu từ vườn trẻ đến giờ, đã rất nhiều năm rồi.” Duẫn Nguyệt Lam nói.


“Lam Lam, ngươi nói chúng ta sau này có thể được như vậy không? Quen biết nhiều năm, vẫn như lúc ban đầu.”


“Nguyệt Lam cũng hay nghĩ như vậy, Tiểu Quỳ, ngươi đừng ghét bỏ Nguyệt Lam.” Duẫn Nguyệt Lam vươn tay, tiếu ý dịu dàng.


Thất Nguyệt Quỳ không chút chần chờ, vươn tay nặng nề đánh vào lòng bàn tay của Duẫn Nguyệt Lam, “Vậy quyết định rồi đó, cả đời là bằng hữu, không được đổi ý.”


Chỉ cần song phương quý trọng lẫn nhau, tình bạn sẽ không thay đổi.


Lại nghe được người xung quanh đang xì xào bàn tán.


“Nghe gì chưa? Thất Kiếm Lâu gặp xui xẻo lớn rồi.”


“Xui xẻo gì?”


“Ta nghe nói á, có người khiêu khích Thất Kiếm Lâu, các ngươi đoán xem là ai.”


“Ai a, nói mau.”


Người nọ đắc ý tuyên bố: “Minh Uyên Huyết Sát.”


“Thiệt hay giả? Minh Uyên Huyết Sát mất tích lâu rồi mà.”


“Ai biết được, ta có huynh đệ ở Thất Kiếm Lâu, mọi người đều nói như thế, có thể sai sao.”


“Song Đồng bát quái cũng sắp xuất hiện rồi đó.”


Lạc Lạc, ngươi xuất hiện rồi. Duẫn Nguyệt Lam uống một ngụm trà, lẳng lặng ngồi đó. Thất Kiếm Lâu, nhớ tới nữ nhân kiêu ngạo thô bạo nào đó chỉ vào hắn nói muốn giáo huấn hắn, nữ nhân đó chính là đà chủ Thất Kiếm Lâu. Nghĩ đến có thủ hạ như vậy, bang hội này thật không vẻ vang gì.


Lại đút cho Hồng Diệp một khối điểm tâm nhỏ, Duẫn Nguyệt Lam lau tay, ôm lấy Hồng Diệp. Cùng Thất Nguyệt Quỳ, hai người đi ra khách điếm.


“Thật không quen thuộc đường nơi này a.” Duẫn Nguyệt Lam vừa nói, vừa tùy ý lôi kéo một người qua đường, người nọ hảo tâm, chỉ cho bọn hắn một phương hướng. Thất Nguyệt Quỳ ở bên cạnh mục trừng khẩu ngốc.


“Lam Lam, ngươi thật đủ bổn sự. Người nọ nếu biết hỏi đường là ngươi, nên có phản ứng gì đây.” Thất Nguyệt Quỳ nghĩ đến tình cảnh đó mặt liền vui vẻ, Duẫn Nguyệt Lam đã lâu không xuất hiện trên giang hồ, lần này xuất hiện, hmn, bát quái đầu đề dù không đăng được, cũng chiếm vị trí thứ hai.


Duẫn Nguyệt Lam cười nhẹ, “Tiểu Quỳ, ngươi đang nghĩ gì đó. Đem suy nghĩ nói cho Nguyệt Lam với, Nguyệt Lam cũng vui vẻ theo a.”


Còn chưa tới Thất Kiếm Lâu, đã thấy một đội người vội vã từ ngoài thành chạy về. Gặp phải những người này, tất cả người chơi khác đều né tránh, bề ngoài thì trời êm sóng lặng, sau lưng thì không biết được. Thất Nguyệt Quỳ trước giờ không phải người dễ ức hiếp, kiên trì không chịu nhường đường. Duẫn Nguyệt Lam vô pháp, cùng nàng đứng ở giữa đường.


Trường tiên vũ động, hướng bọn họ đánh tới.


“Cút! Đây là đường của Thất Kiếm Lâu.” Người trên ngựa quát lớn.


Thất Nguyệt Quỳ chế nhạo cười một tiếng, rút ra Sơ Tinh sau lưng. Cùng trường tiên va chạm, chỉ hai roi đã xuất hiện tổn hại rõ ràng. Chưa tới ba giây, roi đứt đoạn, bạo tạc bắn ra bốn phía.


Xảy ra biến cố, một đội người liền ngừng lại. Người che mặt cầm roi không chịu được sự thật vũ khí bị hủy, tức giận trừng mắt. Nhìn lại, chẳng qua là một nữ tử, thế nhưng võ học cường ngạnh, so với nam tử càng thêm mãnh liệt.


“Vị cô nương này.” Người đồng đội nhận ra chút manh mối, thanh trực đao này, thiên hạ ít có, đại khái nữ nhân này chính là “Sơ Tinh Trảm” .


Thất Nguyệt Quỳ nắm lấy Sơ Tinh, băng lãnh nhìn đoàn người nọ.


“Thất Kiếm Lâu ngang ngược càn rỡ, hôm nay xem như đã được lãnh giáo một phần. Các hạ, đa tạ.” Tiếng cười thanh thúy vang lên, Thất Nguyệt Quỳ lúc này mới buông xuống Sơ Tinh.


Người nghe thấy họ giận mà không dám nói, khe khẽ cười nhẹ. Hai người này, dám đứng ra giáo huấn bọn ác bá hung hăng kiêu ngạo này. Người Thất Kiếm Lâu, đánh cũng không phải, không đánh cũng không phải, lắc lư bất định. Nếu thật là “Sơ Tinh Trảm”, sự tình liền trở nên phiền phức, huống chi đang gấp gáp quay về Thất Kiếm Lâu , không thể ra mảy may sơ suất.


“Đường không phải của riêng Thất Kiếm Lâu, ai cũng đều đi được.” Thất Nguyệt Quỳ cười nhạt, nói xong đội người nọ liền trầm mặt.


“Vị cô nương này nói đùa rồi, Thất Kiếm Lâu không như các ngươi nghĩ đâu.” Người duy nhất có chút văn nhã liền nói.


Thất Nguyệt Quỳ khinh thường mở miệng, Duẫn Nguyệt Lam tự nhủ không ổn. Cái này, Thất Nguyệt Quỳ chỉ sợ là kết thù kết oán với Thất Kiếm Lâu rồi, cũng trách bang nhân này không kiến thức, nhìn quen thói đời lại không nhìn ra Thất Nguyệt Quỳ là người thế nào.

Còn tâm lý của bọn người Thất Kiếm Lâu lại đang hoảng loạn, bị người khi dễ ở địa bàn của mình, nói ra thật quá khó nghe.

“Chúng ta đi đường của chúng ta, tạm biệt.” Giằng co một hồi, Duẫn Nguyệt Lam nắm lấy thời cơ, ngăn trở hai bên lần nữa giao phong.


Người Thất Kiếm Lâu không đuổi theo, để bọn họ ly khai. Thất Nguyệt Quỳ đối với quyết định của Duẫn Nguyệt Lam không có gì oán giận, nhưng tư thế rời đi dường như khoa trương hơn bình thường. Duẫn Nguyệt Lam thấy vậy, cười càng thêm sâu, Thất Nguyệt Quỳ lại đem bọn họ trở thành gió thoảng bên tai.


Đi tới Thất Kiếm Lâu, Duẫn Nguyệt Lam cùng Thất Nguyệt Quỳ không lập tức đi vào, xa xa ngoài cửa đã nghe thấy tiếng động lớn rầm rĩ bên trong. Tiếng đao kiếm va chạm chói tai, tăng thêm phiền muộn cho kẻ nào đó. Thất Nguyệt Quỳ dựa vào một góc, lẳng lặng nghe thanh âm hết sức bình thường này, nàng thậm chí cảm thấy hoài niệm. Đây là chiến trường, nàng có thể tưởng tượng được lúc này tình hình thảm liệt đến mức nào.


Những người lúc nãy, liền vọt vào, cửa lại đóng. Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, đám người này xác thực đang trở về Thất Kiếm Lâu, người ở bên trong gây loạn không phải Cung Du Lạc, Thất Kiếm Lâu lại to lớn, chỉ sợ không dưới ngàn thước. Bỗng nhiên đại môn phá mở, một vật thể bất minh bị quẳng đi thật xa, ngã trên mặt đất. Tiếng cười càn cỡ từ bên trong cánh cửa vang lên, bừa bãi lại không làm kẻ khác chán ghét.


“Vàng ta sẽ không khách khí nhận lấy, tiểu đường chủ, lần sau không hẹn.”


Lưu ly trà mâu mang ý cười, theo như đồn đãi là Cung Du Lạc khiêu khích Thất Kiếm Lâu, ngày hôm nay đánh tới lại là một người khác. Ngẫm lại với cá tính của Cung Du Lạc, ngoại trừ Duẫn Nguyệt Lam hắn, tuyệt không có bằng hữu nào khác.

“Hình tượng Thất Kiếm Lâu thật quá kém, kẻ địch đầy trời. Hôm nay Nguyệt Lam và Tiểu Quỳ lại được xem diễn miễn phí a.” Duẫn Nguyệt Lam nói, bình bình đạm đạm.

Thất Nguyệt Quỳ nhảy vọt một cái, Sơ Tinh liền đặt lên cổ kẻ bị ném ra, người nọ buồn bực, giãy dụa, muốn mở đường sống lại không cử động được.


“Các ngươi là ai. Chúng ta..Sẽ không bỏ qua cho các ngươi…” Nam nhân nói chuyện không dám lớn tiếng hô lên, trên cổ liền bị vạch một đường vết thương.


Duẫn Nguyệt Lam cười khổ, sau đó đi tới bên người Thất Nguyệt Quỳ, vô cùng chân thành: “Tiểu Quỳ, ngươi lại muốn lấy danh gây sự đi rêu rao khắp nơi sao, hiểu hai chữ “Khiêm tốn” viết thế nào hay không?”

 

Thất Nguyệt Quỳ dẫm về sau một cước, không nghĩ tới Duẫn Nguyệt Lam sớm đoán được tiêu sái lùi về sau một bước, vừa vặn dẫm không trúng. Thất Nguyệt Quỳ tăng thêm sức mạnh trong tay, người trên mặt đất tiên huyết chảy ròng khổ không thể nói.

 

“Chúng ta tất yếu ở cửa lớn người ta thẩm vấn sao? Tiểu Quỳ?” Duẫn Nguyệt Lam lại cười, Thất Nguyệt Quỳ mới chú ý tới vấn đề này, lập tức nắm vạt áo nam nhân ngã trên đất, kéo hắn đi tới nơi hẻo lánh. Nam nhân nọ bị dọa, biết thực lực chênh lệch, ngoan ngõan không dám có ý niệm chạy trốn trong đầu.

 

Thất Kiếm Lâu bởi có người sấm lâu, vội còn không kịp, sao còn chú ý tới thiếu đi một người. Duẫn Nguyệt Lam trầm mặc, chỉ quạt phiến tử, không nói lời nào, ý bảo Thất Nguyệt Quỳ đi hỏi.

 

“Ngươi ở cương vị nào trong Thất Kiếm Lâu?” Thất Nguyệt Quỳ bắt đầu câu hỏi, làm nụ cười bên môi Duẫn Nguyệt Lam trở nên khó coi.

 

Nam nhân không dám chậm trễ: “Tiểu nhân là tiểu đường chủ của Thất Kiếm Lâu.”

 

“Nói như vậy ngươi biết rất nhiều sự tình trong Thất Kiếm Lâu.” Thất Nguyệt Quỳ hỏi câu thứ hai.

 

Nam nhân do dự, Sơ Tinh lại muốn đâm tới, buộc lòng phải vội vã khẳng định.

 

Nụ cười ấm áp chợt ảm đạm, Thất Nguyệt Quỳ thẩm vấn là thế này sao, hỏi thế nào cũng đều không liên quan.

 

“Tiểu Quỳ, nói trọng điểm.”

 

Thế nhưng Thất Nguyệt Quỳ không nghe, ngược lại như chọc ghẹo hỏi hắn: “Cái gì là trọng điểm a? Tiểu Quỳ không hiểu ~ ”

 

“Tiểu đường chủ?” Thanh âm thanh thúy mềm mại, “Thất Kiếm Lâu chọc phải Cung Du Lạc, có đúng hay không?”

 

Nam nhân ngây ra như phỗng, cùng Cung Du Lạc có quan hệ gì. Chẵng lẽ, hai người này là cừu gia của Cung Du Lạc? Nghĩ như vậy, nam nhân mừng rỡ như điên. Nữ nhân bắt hắn, hắn biết, chính là “Sơ Tinh Trảm” Thất Nguyệt Quỳ danh chấn kinh khủng. Có cao thủ cùng Cung Du Lạc sống mái với nhau như thế, Thất Kiếm Lâu liền bớt được không ít sự tình.

 

“Là phải hay không phải, tiểu đường chủ nói đi.”

 

“Đúng là có chuyện như vậy, tin tức của thiếu hiệp thật sự rất linh thông.”

 

Đối mặt với gương mặt nịnh nọt của nam nhân, Thất Nguyệt Quỳ lập tức muốn buồn nôn. Có một loại người, mặt ngoài một bộ, sau lưng một bộ. Lúc đắc thế tự nhận anh hùng, lúc thất thế lại như con kiến hôi. Nghĩ như vậy, Thất Nguyệt Quỳ liền khinh thường.

 

“Thiếu hiệp thì không dám nhận, Thất Kiếm Lâu tại sao lại truy bắt Cung Du Lạc?” Duẫn Nguyệt Lam hỏi.

 

Nam nhân trợn to mắt, bội phục muốn ôm quyền, lại ngại trực đao, không dám nhúc nhích. Vội vã khen: “Thiếu hiệp nói rất đúng a, tức khắc liền đoán được chúng ta truy bắt Cung Du Lạc. Minh Uyên Huyết Sát, đụng phải Thất Kiếm Lâu chúng ta cũng là xui xẻo.”

 

“Ngươi thật khoác lác.” Thất Nguyệt Quỳ trong lòng biết rõ thực lực của Cung Du Lạc, nếu bị đám người này tính kế, sẽ không được gọi là “Minh Uyên Huyết Sát”, mà gọi là “Minh uyên nhuyễn sát” rồi.

 

“Đúng đúng, chúng ta không được, thế nhưng Thất Kiếm Lâu  sẽ không chịu để yên. Cung Du Lạc khinh người quá đáng.”

 

“Thất Kiếm Lâu phẩm hạnh bất chính, thế nào biết là ai khinh. Lần cuối cùng nhìn thấy Cung Du Lạc, là ở đâu.” Duẫn Nguyệt Lam hạ tầm mắt, nụ cười đã tan.

 

Nam nhân muốn phản bác, không chịu thừa nhận, dưới cái nhìn của Thất Nguyệt Quỳ, tâm liền rét lạnh, khúm núm trả lời.

 

Sau khi hỏi xong, bạch quang sáng lên.

 

Duẫn Nguyệt Lam thán một tiếng, nụ cười ấm áp lại nở ra, đôi mắt sáng ngời trong suốt không gì sánh được.

 

“Hà tất như thế, Tiểu Quỳ.”

 

“Lam Lam, ta ghét nhất loại tiểu nhân này.” Dung nhan lãnh liệt càng thêm lãnh mạc.

 

Ý cười như có như không lần thứ hai lưu chuyển, “Tiểu Quỳ, sát nghiệt quá nhiều, cẩn thận nghiệp chướng.”

 

“Lam Lam ngươi đi lải nhải với Cung Du Lạc đi, đừng nói với Tiểu Quỳ.”

 

Luận tội nghiệt, ai có thể so với Cung Du Lạc chứ? Gương mặt thanh tú vô song khẽ nhăn lại, “Tiểu Quỳ, chúng ta đi thôi.” Lạc Lạc, chỉ mong ngươi đừng đi quá xa.

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: