[VDCHUHG] – Đệ lục thập lục chương


Võng Du Chi Huyễn U Huyết Giới

Tác giả: Thiên Phi Huyễn

Editor: Lệ Nguyệt

Đệ lục thập lục chương

 

Bích thủy róc rách, một con thuyền lá chậm rãi trôi. Người ngồi dựa ở khoang ngoại nheo lại mắt, có chút ngủ gật. Tóc đen nhu thuận không thêm tu sức buông xuống, vài lọn tóc bị gió thổi bay, che khuất khuôn mặt thanh tú không gì sánh được.

 

Người đánh cá ngồi bên tiểu lô trước thuyền, đánh lửa, lại nhìn sông chảy. Sau khi đi vào lưu vực sông này, dòng nước liền bình ổn lại. Sắp đến chính ngọ, nắng cũng không chói mắt. Người đánh cá đem đấu lạp lấy xuống, đặt sang một bên. Bỗng nhiên tới trước một mỏm núi nào đó, người đánh cá thốt ra một tiếng đánh thức người đang thiêm thiếp.

 

“Công tử, ngươi xem, chúng ta tới ‘Song Duyên Thạch’ rồi.”

 

Lông mi thật dài khẽ động, đôi mắt màu trà trong suốt phản chiếu ánh nước vô bờ, cảm nhận được tốc độ dòng chảy, trong lòng biết đã đến hạ lưu.

 

Duẫn Nguyệt Lam cười khẽ, “Đại thúc, ngươi cố ý đánh thức Nguyệt Lam nhìn núi, có điển cố gì hay không?”

 

“Lại nói tiếp đây cũng là một câu chuyện phong nhã. Công tử đã nghe qua Tu Chính Thành hay chưa?”

 

Duẫn Nguyệt Lam gật đầu, thế nhưng lại là chuyện ở ngoài ngàn dặm Tu Chính Thành, không khỏi hiếu kỳ.

 

“Tu Chính Thành là vương đô đệ nhất mậu dịch hiện nay, thành chủ Tu Chính Thành kiều quý ra sao có thể đoán ra được.” Người đánh cá ước ao.

 

Phiến tử dao động một chút, dừng lại, “Từ kiều quý này dùng trên người thành chủ có phải không thỏa đáng hay không.”

 

Người đánh cá thở dài: “Phú quý mà ngang ngược kiêu ngạo, tự nhiên sẽ bị xoi mói. Nghe đồn công chúa trong hoàng thành này cũng khó hầu hạ, thế nhưng diện mạo rất xinh đẹp, không biết trêu chọc bao nhiêu nghiệt trái đào hoa rồi.”

 

Thuyền vẫn đứng trước ‘Song Duyên Thạch’, Duẫn Nguyệt Lam lắng nghe người đánh cá tiếp tục kể lại câu chuyện quá khứ.

 

“Ba mươi năm trước, khi Tu Chính Thành chủ tuổi trẻ chính trực ham chơi, một mình ra khỏi Tu Chính Thành bước chân vào giang hồ. Người thiếu niên chẵng ngờ mắt cao hơn đỉnh liền gặp ngay ma tinh, cũng chính là “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân” . Nhất kiến khuynh tâm, chỉ tiếc hoa rơi vô ý.” Người đánh cá cảm thán, “Lại nói tiếp cũng trách, đại ma tinh kia chẳng bao giờ hạ nặng tay. Sau lại đuổi đến nơi đây, đại ma tinh thực sự không thể nhịn được nữa. Tiện tay chỉ vào ngọn núi cô độc này, nói nếu có một ngọn núi khác có thể cùng ngọn núi này tương liên tương vọng, sẽ ủy thân gả cho. Mà ở đây nào có ngọn núi nào, ai ngờ Tu Chính Thành chủ tập họp người giỏi tay nghề trong thiên hạ, cương quyết đem núi này một phân thành hai. Đại ma tinh không còn lời nào để nói, y theo lời hứa.”

 

Vị thành chủ nọ thật tùy hứng. Duẫn Nguyệt Lam cười nhẹ, hành động điên cuồng như vậy cũng làm đến quang minh chính đại, lúc ở Tu Chính Thành không gặp được nhân vật này, thật quá đáng tiếc.

 

“Việc cứ thế truyền xuống, ngọn núi này cũng vì vậy mà được gọi là ‘Song Duyên’ . Đến đây du lãm, cũng sẽ gặp được người mình thích.” Người đánh cá nói, hướng trong thuyền nháy mắt.

 

Duẫn Nguyệt Lam nhất thời minh bạch ý tứ của hắn, thanh âm mềm nhẹ bởi vì cười mà giương cao, “Nguyệt Lam đi gọi Tiểu Quỳ.”

 

Trong khoang thuyền so với bên ngoài, âm ám hơn không biết bao nhiêu. Dây lưng đen tuyền được treo lên, trực đao cao hơn người được đặt ngang trước người, vươn tay tinh tế vuốt ve Sơ Tinh, tầng chai mỏng trên tay nàng mà nói, chỉ còn lại thô ráp.

 

Phiến tử gõ lên cửa nhỏ, Duẫn Nguyệt Lam gọi Thất Nguyệt Quỳ. Nghe được tiếng gõ cửa, Thất Nguyệt Quỳ hoàn hồn, lên tiếng trả lời đi ra ngoài.

 

“Tiểu Quỳ, đây là Song Duyên Thạch, nghe nói có thể gặp được người mình thích.”

 

Thất Nguyệt Quỳ nhìn ngọn núi nọ, không nói.

 

“Vị cô nương này…” Người đánh cá có ý đồ se duyên, Duẫn Nguyệt Lam cười càng sâu, hắn cùng một chỗ với Thất Nguyệt Quỳ không phải chuyện cười thiên đại sao?

 

Thất Nguyệt Quỳ chậm nửa nhịp, “Thật thần kì như vậy?”

 

Thấy có hi vọng, người đánh cá nhanh chóng bỏ thêm một mồi lửa, “Đương nhiên là thật rồi.”

 

Lại thấy nụ cười thánh khiết của Duẫn Nguyệt Lam, Thất Nguyệt Quỳ không ngốc, lập tức hiểu Duẫn Nguyệt Lam đang chọc ghẹo nàng, không cam lòng yếu thế, “Vậy chúc mừng Lam Lam, hôm nay nhất định gặp được người kia.”

 

Duẫn Nguyệt Lam là người thông minh, không tiếp tục trêu cợt Thất Nguyệt nữa, nói đùa nên một vừa hai phải.

 

“Nghe rất hay, Nguyệt Lam mới kêu Tiểu Quỳ đến cầu nguyện đó. Tiểu Quỳ, Mục Lân kia cũng không tồi.”

 

“Ngươi còn nói giúp hắn? Hắn trước đây muốn đánh ngươi. Hơn nữa so với gặp được người mình thích, ta tình nguyện gặp những người khác, chỉ cần người kia xuất hiện, ta có thể từ bỏ tất cả để đổi lấy.” Thất Nguyệt Quỳ lãnh đạm nói, “Thế nhưng ta minh bạch đó là không có khả năng. Trên thế gian không có thuốc hối hận.”

 

Duẫn Nguyệt Lam trong lòng căng thẳng, cười nhạt như nhật hoa: “Tiểu Quỳ, ngươi sẽ gặp được thôi.”

 

“Cảm tạ Lam Lam.” Thất Nguyệt Quỳ phiền não được quét sạch, không còn vẻ mặt đau khổ nữa. Vén tóc lên, lệ chí nơi khóe mắt vẫn bắt mắt như xưa, khiến cả khuôn mặt hiện ra cảm giác kỳ dị.

 

Thuyền nhỏ di động, “Song Duyên Biên” dần dần cách xa. Duẫn Nguyệt Lam trầm mặc ngồi, không để ý tới Hồng Diệp nô đùa ầm ĩ. Nếu như thực sự có thể gặp được Cung Du Lạc, như vậy sẽ ra sao. Duẫn Nguyệt Lam nghĩ.

 

Dùng qua cơm trưa, Duẫn Nguyệt Lam nheo lại mắt. Nhàn hạ quen rồi, nhất thời muốn sửa cũng không có biện pháp. Không có mục đích nhìn chăm chú vào mặt nước, lại không biết đang nhìn cái gì. Trong đầu quang mang nhàn nhạt như lưu tinh thoáng lướt qua, nhanh đến làm cho người ta cho rằng là gặp ảo giác. Trong tay ngân phiến thu về, người đã lao ra khỏi thuyền.

 

Người đánh cá chỉ cảm thấy một trận gió thổi qua, xoay người không thấy Duẫn Nguyệt Lam, mới kêu to lên.

 

“Công tử không thấy đâu rồi!”

 

Thất Nguyệt Quỳ nghe tiếng, vội vã chạy đến. Ngoại trừ lưu lại Hồng Diệp đang dương nanh múa vuốt, Duẫn Nguyệt Lam đã không thấy bóng dáng.

 

―――――――――――――――――――――――――――

 

Huyết dịch chợt nổ tung, cả khoảng không giống như bị nhiễm thấu. Tử mục băng lãnh mơ hồ lóe hồng mang, dung nhan tuyệt mỹ thâm trầm dị thường. Kiếm thể hắc sắc vang lên minh thanh thư thích, khát vọng giết chóc càng thêm bất khả ức chế.

 

Máu chảy khắp nơi trên đất, những người đó ngay cả kêu thảm còn chưa thể phát ra, đã kết thúc.

 

Lúc một mình, không biết vị đạo cô độc. Mà sau khi cảm nhận được quan tâm rồi, lúc đột nhiên mất đi, mới biết đến cái gì là “Tịch mịch” .

 

Thế nhưng Nguyệt Lam, ngươi thấy không, ta căn bản là không thể buông kiếm. Dung nhan lạnh lùng bị tóc bay tán loạn che khuất, dịch thể màu đỏ, nhiễm lên tay hắn, kiếm của hắn. Đột nhiên cảm nhận được người bên ngoài, con ngươi ngoan lệ phút chốc tập trung lên thân ảnh kia.

 

Người nọ bạch y phiên nhiên không nhiễm một hạt bụi, tiêu âm lưu chuyển, vài phần u sầu. Mắt thanh thấu như thủy tinh, nhìn về phía vũng máu, “Những người này là do ngươi giết?” Ngữ khí nghi ngờ, lộ ra cường ngạnh không thể phản bác, lại có một vẻ đẹp khác.

 

Cung Du Lạc trả lời, chỉ có kiếm.

 

“Ngươi thật đúng là kinh khủng, khiến người khác không thể nửa phần qua loa được.” Tay phải ngọc tiêu hư lắc, tay trái trường kiếm không biết từ đâu lấy ra, liền tiếp được kiếm của Cung Du Lạc, không chút nào bại thế.

 

――――――――――――――――――――

 

Ngươi lại tiêu thất, thế nhưng Nguyệt Lam sẽ không cho ngươi tiêu thất lần thứ hai. Thân ảnh phiêu dật lướt trên mặt sông, hướng nơi trong cảm giác chạy vội. Chỉ có ngàn thước mà thôi, Lạc Lạc, Nguyệt Lam thế nào lại không tìm được ngươi chứ.

 

Yên mâu lưu ly tràn đầy sầu não, không có mục đích loạn chuyển.

 

Lúc ánh sáng tím lần nữa xuất hiện, Duẫn Nguyệt Lam dừng lại cước bộ, hoàn toàn không dám tin tựa như xuất thần. Không để ý đến thỉnh thoảng bị nhánh cây rạch bị thương, lung tung xuyên qua đám cây chặn đường. Tầm nhìn bỗng nhiên trống trải, hắn lại ngốc lăng.

 

“Lạc Lạc.” Nỉ non kêu, như nói với chính mình, lại như đang hô hoán.

 

Thân ảnh cao ngạo thon dài đứng lặng trong bóng cây, trên mặt tuyệt luân dính máu, yêu dã vạn phần. Vết thương trên thân thể, tiên huyết còn đang chảy, điểm điểm nhỏ trên mặt đất. Lúc này hắn trống rỗng nhìn về phía trước, môi mỏng rung động.

 

Nhìn người kia đến gần. Người nọ trà mâu tinh thấu, tiếu nhan sáng ngời như hạ hoa từ từ tràn ra. Cuốn hút lẫn nhau, hắn buông xuống toàn bộ phòng bị, tay nắm chặt Thương Đoán nới lỏng, rơi trên mặt đất, mắt vẫn nhìn chằm chằm người đến gần, sợ là một mộng cảnh.

 

Trán tựa trán, người nọ vụn vặt xử lý trên mặt hắn, trận trận ngưa ngứa.

 

“Lạc Lạc, Nguyệt Lam đã trở về.”

3 phản hồi to “[VDCHUHG] – Đệ lục thập lục chương”

  1. Dương Nam Says:

    bạn ơi, bạn đừng drop nha, được nửa đường rồi, cố lên, mình ngày nào cũng vô hóng😥

Giơ tay phát biểu!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: